Trang

Thứ Năm, 27 tháng 9, 2012

THÊM MỘT TỜ BÁO GIỚI THIỆU BÀI THƠ THƯỜNG DÂN

Bài thơ: Thường dân - Tg: Nguyễn Long


NDK: Vừa rồi đi dự Hội nghị tổng kết năm học 2011-2012, ngồi ăn cơm cùng các Bác các chú trong ngành giáo dục, được Bác Thịnh - Nguyên trưởng phòng giáo dục Thành phố kể và đọc cho cả bàn nghe về bài thơ: "Thường dân" "của một anh nông dân tên là Nguyễn Long người Thái Bình" không phải ai cũng thích thơ nhưng nghe qua thì ai cũng thấy thú vị về những cầu thơ ý nghĩa trong bài, đặc biệt là những câu mở đầu và kết bài. Xin được sưu tầm và chia sẻ cùng các bạn thưởng thức.

Bài thơ này đã được trao giải A trong cuộc thi thơ lục bát của báo Văn nghệ trẻ. Ngôn từ, hình ảnh giản dị, quen thuộc mà sức khái quát lớn, như một nhà văn đồng hương Thái Bình của tác giả bình bài thơ này đã viết: Thường dân chính là NHÂN DÂN. Vâng, NHÂN DÂN xứng đáng được ngợi ca hơn tất thảy, và chỉ nhân dân mới có thể "hòa vào trời đất mà xanh"...


Thường dân

Thứ Tư, 26 tháng 9, 2012

BÀN VỀ SỰ ĐÀNG HOÀNG

Làm dân, làm quan đều phải đàng hoàng!




Thứ Ba, 18 tháng 9, 2012

TẠP CHÍ HỒN VIỆT GIỚI THIỆU BÀI THƠ THƯỜNG DÂN


Bài thơ "Thường dân"

Nguyễn Thế Nữu

Hình ảnh của Bài thơ "Thường dân"
THƯỜNG DÂN
Nhiều thì đông, ít thì thưa,
Chẳng bao giờ thấy dư thừa thường dân.
Quanh năm chân đất đầu trần,
Tát tao với những xoay vần bão dông.
Khi làm cây mác, cây chông,
Khi thành biển cả, khi không là gì.
Thấp cao đâu có làm chi,
Nghìn năm cỏ vẫn xanh rì cỏ thôi!

Ăn của đất, uống của trời,
Dốc lòng cởi dạ cho người mình tin.
Ồn ào mà vẫn lặng im,
Mặc ai buôn nổi bán chìm thiệt hơn.
Chỉ mong ấm áo no cơm,
Chắt chiu dành dụm thảo thơm ngọt lành.
Hòa vào trời đất mà xanh,
Phải tu mấy kiếp mới thành thường dân.
Nguyễn Long (Thái Bình)
Người nông dân sống trên mảnh đất hình chữ S đầy khó khăn khắc nghiệt, đã phải đời đời kiếp kiếp, chân đất đầu trần hiên ngang với tư thế đội trời đạp đất, chống lại thiên tai và cường quyền áp bức, thay đổi bao nhiêu triều đại, để giữ cuộc sống yên lành không ngừng phát triển đi lên.
Người nông dân, ăn của đất, uống của trời, tự lao động nuôi mình, và xây dựng sáng tạo cuộc sống tốt đẹp cho mình, sẵn sàng bảo vệ các triều đại giàu mạnh biết vì nước vì dân, nhưng cũng sẵn sàng xóa bỏ những triều đại đã thối nát, đi vào đường hại dân hại nước. Nông dân là động lực cơ bản đã thúc đẩy đất nước ta phát triển qua mấy nghìn năm lịch sử vẻ vang, tích lũy được những kinh nghiệm đấu tranh và sản xuất, đã giữ được truyền thống giữ nước và dựng nước.

Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2012

NGẠI NGHE DANH HIỆU NHÀ THƠ


 TẠ VĂN SỸ ngại nghe danh hiệu Nhà Thơ

Tôi có làm thơ, vậy thiên hạ gọi tôi là… nhà thơ! Điều ấy không sai, đôi khi còn là niềm tự hào nữa ấy chứ! Nhưng xin thưa, mỗi lần giữa đám đông, trong cuộc gặp gỡ nào đó, được người ta giới thiệu như vậy tôi thường có cảm giác ngại ngùng, xấu hổ! Thực tế, cũng có nhiều người "thèm" cái danh hiệu nhà thơ lắm! Thiết nghĩ, theo một ý nghĩa nào đó thì đấy cũng là một khát khao, ham muốn chính đáng như bao ước mơ khác trong đời mỗi con người mà thôi. Trong cuộc sống thường ngày, những thi nhân chân chính không ai cố tìm cách ứng xử khác người để thể hiện ta là… nhà thơ! Con sâu làm rầu nồi canh, chỉ có những kẻ ngộ nhận mình là "nhà thơ" mới khiến cho đám đông nghĩ về thi nhân là những con người dị hợm, những hình nhân: "Đi như… vật lạ giữa nhân gian"!

BÀI THƠ NGƯỜI LÀ AI?

Ngươi là ai mà không tán thành Luật Biển?

Ngươi là ai
Mà bỏ phiếu chống
Khi QH thông qua Luật Biển? (1)
Một Bộ Luật khẳng định chủ quyền
Biển Đảo của nước ta
Phải chăng ngươi cũng chính là người ra lệnh?
Ngăn cản cuộc biểu tình chống Tàu
Sáng chủ nhật vừa qua (2)

Phải chăng ngươi
Là “đồng chí” của Trung Hoa cộng sản?
Đã cưỡng chiếm Hoàng Sa hơn 38 năm qua
Nên ngươi nghĩ “Cha, Anh ngươi” là đúng đắn
Khi năm xưa họ đã bán đứng Hoàng Sa!

Thứ Ba, 11 tháng 9, 2012

BÀI DIỄN VĂN CỦA CHỦ TỊCH NƯỚC NGÀY 2/9/2012: PHẢI BIẾT HỔ THẸN VỚI TIỀN NHÂN

Phải biết hổ thẹn với tiền nhân

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang với các sinh viên Trường ĐH Luật TP.HCM - Ảnh: MINH ĐỨC
Ngày Quốc khánh bao giờ cũng đem lại cho mỗi người chúng ta những cảm xúc thật đặc biệt.
Tôi nhớ lại cảm xúc của mình vào những ngày kỷ niệm này trong nhiều năm đã qua, cho dù lúc đó tôi đang ở thành phố hay nông thôn, vào buổi trưa hay vào lúc nửa đêm khi vạn vật đã chìm vào giấc ngủ. Tràn ngập trong tâm khảm tôi lúc đó là cảm xúc thiêng liêng và lắng đọng về ý nghĩa vĩ đại của Ngày Độc lập với non sông và dân tộc Việt Nam ta.

Thứ Năm, 30 tháng 8, 2012

CHÁY THƠ THIỀN DỞM

Cháy thơ thiền dởm
       lòi ra khuôn mặt văn học bao cấp nhem nhuốc


NGUYỄN HOÀNG ĐỨC

Triết gia Nietzsche nói “Chúng ta không nên đón nhận mà phải sáng tạo, chúng ta không nghèo khổ đến mức phải xin bố thí của thần thánh”. Đây là nguyên lý duy nhất, bởi kẻ sáng tạo phải tạo ra cái của mình, cho dù hang núi có tạo ra tiếng sáo thì đó là thiên tạo chứ không phải nhân tạo, cho dù người mẫu có bán một đêm được vạn lạng bạc thì cũng không phải tài năng nhân tạo mà chỉ là “vốn tự có” . Nhân gian có câu nói lái rất hay “cái trời cho” chỉ là “trò chơi”. Và có một thước đo giá trị tiên quyết không thể cãi được khác “kinh thành La Mã không thể xây trong một ngày”. Chẳng lẽ HQT lại trở thành một ngoại lệ sao? 

Có thể đúng đấy vì tất cả những kẻ lười biếng dốt nát muốn ăn may khi chơi sổ số thì đều mong mình được trở thành ngoại lệ. Và cả những người đẩy đít H Q T đi giật giải Nobel thì đều mong rằng đó là một ngoại lệ sẽ lách được qua kẽ hở. Than ôi, bốn câu thơ tứ tuyệt khác gì bốn hòn gạch, thôi cứ cho là bốn đống gạch đi làm sao xây thành lâu đài chứ? Hãy nhìn kia và đừng ảo mộng, ngay cả Đỗ Phủ, Lý Bạch sống lại, thì những mẩu thơ của các ông và hàng nghìn nhà thơ Đường xấp xỉ kia cũng không thể ứng cử giải Nobel đâu, mà hậu duệ của các ông chỉ gọi những mẩu bốn câu đó là “mảnh vụn lấp lánh” thôi. Ngay cả Lỗ Tấn là một tượng đài đồ sộ, cha đẻ của nền văn học Trung Quốc hiện đại còn chưa ẵm giải Nobel thì mấy mẩu vần vèo tức cảnh sinh hoạt của các ông có ý nghĩa gì? Văn hào Albert Camus cho rằng : cái vĩ đại của con người nằm ở bộ não kiến trúc chứ không phải ở vật liệu. Ông nói: “không có sự sắp đặt thì đống đá không thể trở thành lâu đài”. Vậy đấy, đống đá ngoài trời so với tòa lâu đài, chỉ khác nhau ở chỗ đống đá thì tự nhiên, còn lâu đài là những viên đá được sắp đặt. Nhìn vào bốn câu thơ tứ tuyệt dù có bằng trắc khúc mắc chăng nữa làm sao thấy được nhà kiến trúc vĩ đại ở đó mà hy vọng vào giải ăn may Nobel, thật ra trong trường hợp này là mong ban giám khảo giải Nobel cũng úm ba la, tối tăm, ấm ớ, ăn gian giống mình???