Một bài viết hay không rõ tác giả là ai, thấy hay nên tôi đem về nhà đọc
ĐUỔI KỊP MÔNG CỔ
1.
Tôi hỏi 100 người,
thì đến 97 người bảo: Mông Cổ ấy à? Nghèo lắm hả? Tới làm chi !...Sai.
Khái niệm về một nước
Mông Cổ nghèo khó ngự trị trong đầu óc dân Việt Nam từ xa thời cùng phe XHCN.
Nhà văn Tô Đức Chiêu bảo tôi: "Tao đã đi Mỹ, Ai Cập, Ả rập xê út, Nga và
Đông Âu, không kể châu Á như Tàu, Thái... Tức là gần hết thế giới, nhưng khi đi
Mông Cổ, mới thấy mình khám phá ra một thế giới mới, nếu có dịp, tao đi 2 -3
lần nữa".
Tôi thấy thế nên cũng
đú theo, đi Mông Cổ một chuyến.
(Mở ngoặc ngay là, khi anh "du lịch" đến đâu, anh phải tự vấn ta đến đấy để làm gì, muốn biết gì. Nói chung là nên đi phượt. Tôi có bài học kinh nghiệm về việc này, có 1 cậu trẻ đi cùng đến thảo nguyên Mông Cổ, cậu thốt lên chán nản: Ơ, đâu cũng như đâu, mênh mông cả, chả thấy cái gì.






