Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn binh luan. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn binh luan. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 23 tháng 1, 2017

CHUYỆN VÀO HỘI NHÀ VĂN

CHUYỆN LÀNG VĂN NGHỆ

Trần Hồng Giang
Thứ sáu ngày 20 tháng 1 năm 2017 2:13 PM
Giờ nhà cháu kể chuyện mình làm đơn vào hội nhà văn trung ương nhá. Sau khi ra đầu sách thứ 7, một số cụ thân thiết xui nhà cháu đâm đơn vào hội nhà văn cho oách. Nhà cháu bảo, thôi cũng chả cần thiết, cái thân xác nhà em đã thế này thì có đắp thêm cái danh gì vào rồi cũng chỉ đến thế, chả dọa được ai đâu! Rồi nữa, nhỡ có chả may được vào hội nhà văn thật thì em cũng có đi họp hành đàn đúm gì được đâu, khéo không chừng rồi lại phiền ra. Trình bày thế rồi nhưng các cụ ý vẫn nhiệt tình dụ dỗ, bảo: Đây đếch phải là chuyện có cái danh để lòe thiên hạ mà là nó như một sự ghi nhận công sức lao động của mình với văn chương bấy lâu nay, như một sự khẳng định con đường mình đã đang và sẽ đi…v.v… Rồi xong, thế là thằng bé lại bùi tai gật đầu. Sau đó nhà cháu đem cái ý tưởng này đi tham khảo một số cụ khác thì cụ nào cụ nấy đều vỗ tay tán thưởng khiến cho tinh thần càng thêm phấn chấn. Ngay cả hỏi đến ông anh thần đồng Trần Đăng Khoa thì ngài cũng bảo: “Chú làm đơn đi. Anh giới thiệu chú!” Oh yeah! Thế là hết lăn tăn, thế là yên chí nhớn rồi. Cơ mà sau đó thì vì tế nhị nên nhà cháu không dám nhờ thần đồng ký giới thiệu mà nhờ đại ca Văn Công Hùng và đại tỷ Y Ban ký cho nó khách quan. He he

Thứ Năm, 6 tháng 11, 2014

TRÒ ĐÙA LỐ BỊCH VỚI TƯỢNG DANH NHÂN

Lâu rồi mình không vào các blog của các nhà văn, nhà báo thân quen nên không theo dõi được dư luận của những người đồng nghiệp. Hôm nay rỗi rãi tình cờ vaod lethieunhon.com, đọc được bài viết về một ông nhà văn Thái Bình. Biết là chẳng hay ho gì cái chuyện nhòm vào nhà người khác. Nhưng lâu nay thấy người cùng giới, người ngoài giới nói nhiều về chuyện này. Nếu một người nói thì chẳng để ý làm gì, nhưng cả trăm người xa gần đều nói giống nhau và đưa tin giống nhau. Nên mình cũng đưa lại bài này, dù không biết tác giả LẠI HOÀNG là ai cả (nguyenlong.thuongdan)


TRÒ ĐÙA LỐ BỊCH VỚI TƯỢNG DANH NHÂN
LẠI HOÀNG
Những ngày này ở tỉnhThái Bình vẫn chưa ngớt lời bàn về bức tượng Đại tướng Võ Nguyên Giáp đặt ở góc sân từ đường của nhà văn Võ Bá Cường. Trên trang mạng của nhà văn Trần Nhương, nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn nhà thơ Bùi Hoàng Tám v.v đã có hàng trăm ý kiến phản bác bức tượng này. Tôi bán tin bán nghi tìm đường về làng Chàng, xã Đông Dương, huyện Đông Hưng, Thái Bình- quê hương ông nhà văn họ Võ để được tận mắt thấy, tận tay sờ bức tượng và để tìm hiểu một trò đùa thách thức dư luận...

Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2013

CHÂN TƯỚNG NHÀ THƠ THẦN TRẦN QUANG THUẬN

QTXM-  Năm 2009, Ngô Minh đã nghe ông Hiệu trưởng Trường Đại học Quảng Bình tên là Phán ca tụng một “nhà thơ thần” Hoàng Quang Thuận nào đó,, người đã làm trăm bài thơ về Yên Tử trong một đêm. Trường đại học QB đã tổ chức hội thảo . Ông Phán đã tặng tôi một cuốn bản thảo in vi tính bản THƠ YÊN TỬ ấy. Tôi đọc  vài bài thơ bôn câu, thấy đây không phải là một người làm thơ có  nghề hay có tài, mà chỉ là một người ghép chữ vụng về,đơn giản để thành cái gọi là thơ. Vậy làm sao một người làm thơ vụng về ấy lại thành nhà văn Việt Nam, rồi Hội nhà văn tổ chức Hội thảo rầm rộ, phong thành thánh một người tầm thưởng như vậy ? Xin mời bạn đọc đọc bài viết sau đây của ĐÀ NHÂN để biết chân tướng kẻ bịp bợm, và hiểu thêm sự khốn nạn của  viện quán lý đánh giá văn chương bây giờ.


ĐÀ NHÂN 

    Ngạc nhiên, ồn ào và giận dữ

  Suốt mấy tuần qua giới văn nghệ sĩ, báo chí và những người có lương tri trong và ngoài nước hết sức ngạc nhiên về việc hội nhà văn Việt Nam đứng ra tổ chức một cách rùm beng ồn ào, bốc thơm, đánh mất sĩ diện, đánh mất bản ngã dẫn tới phẫn nộ trong dư luận, đỉnh cao của nó là sự giận dữ và uất ức bởi thói kệch cỡm hợm hĩnh vô liêm sỉ của một cái gọi là “nhà thơ” hoang tưởng, bệnh hoạn; cộng thêm sự vô trách nhiệm đánh mất mình của những người có trách nhiệm ở Hội Nhà Văn Việt Nam.

  Chân dung của HOÀNG QUANG THUẬN

Chủ Nhật, 5 tháng 5, 2013

BÌNH BÀI THƠ THÍM HAI VUI



ĐẾN VỚI BÀI THƠ HAY

THÍM HAI VUI

Những năm chú ra trận
thím buồn vui một mình
thím bảo những năm ấy
là những năm hoà bình

Có tin đồn chú chết
thím thầm cắn chặt môi
nuôi hai con ăn học
cấy cầy đến quắt người

Bỗng đột nhiên chú về
tung huân chương đầy chiếu
thím cười mà như mếu
nước mắt chẳng buồn lau

Rồi chẳng biết vì đâu
yên lành không chịu được
vợ con, chú đánh trước
xóm giềng chú đánh sau

Thứ Sáu, 12 tháng 4, 2013

5 lần phá CNXH để tồn tại


5 lần phá CNXH để tồn tại

NQL: Hi hi bác Ngô Minh tổng kết thật vui. Câu hỏi đặt ra trước Hội nghị TW7 là: Liệu có phá lần thứ 6 hay không? Chắc không. Khó lắm, khó lắm. Lực lượng các đồng chí lú trong đảng còn rất đông.
Không ai biết Chủ nghĩa xã hội ( CNXH) là một hình thái xã hội như thế nào. Nó có trong trí tưởng của ai đó hay có ở hành tinh khác. Chỉ nghe thầy giáo chính trị giảng đi giảng lại trong lớp học từ bé lớp một cho đến sinh viên đại học, rằng : Nước ta đang xây dựng CNXH, giai đọn đầu của Chủ nghĩa Cộng sản. Chủ nghĩa xã hội là sung sướng gấp vạn lần, dân chủ, tự do gấp vạn lần chủ nghĩa tư bản. Nhưng thực tế ở nước ta ( và nhiều nước CNXH “anh em” khác như Trung Quốc, Triều Tiên, Cu Ba, các nước Đông Âu , Liên Xô ( cũ) 80 năm qua, càng xây dựng CNXH thì cuộc sống càng đi xuống,bị kềm nén không có tự do báo chí, không có tự do lập hội, thiếu dân chủ.v.v..Chỉ đi xe chục tiếng sang Thái Lan, thấy đời sống nước họ, tự do dân chủ nước họ mà thèm. Đó là chưa nối đến Hà Lan,Thụy Sĩ, Thủy Điển, Đan Mạch… cuộc sống của họ là thiên đường thực sự . Ở xứ ta, chỉ có giai cấp lãnh đạo Đảng, Chính quyền là ngày càng giàu sang và quyền lực. Các nước Đông Âu và Liên Xô đã làm một cuộc “cách mạng mềm” lật đổ CNXH để xây dựng cuộc sống mới. Bốn trăm triệu người ở Liên Xô và Đông Âu được giải phóng, vô cùng hoan hỷ. Nước ta từ năm 1954 ở miền Bắc và từ sau năm 1975 trên cả nước, ai cũng nhận thấy càng xây dựng CNXH thì dân càng đói kém, cuộc sống càng bị o ép khổ cực. Đến bây giờ nước ta vẫn được xếp hạng một trong những nước nghèo nhất thế giới. Nhưng nhân dân ta đã có những cuộc vượt phá chiếc “vòng kim cô” “ CNXH” để mưu sinh và tôn tại rất ngoạn mục

Thứ Năm, 30 tháng 8, 2012

CHÁY THƠ THIỀN DỞM

Cháy thơ thiền dởm
       lòi ra khuôn mặt văn học bao cấp nhem nhuốc


NGUYỄN HOÀNG ĐỨC

Triết gia Nietzsche nói “Chúng ta không nên đón nhận mà phải sáng tạo, chúng ta không nghèo khổ đến mức phải xin bố thí của thần thánh”. Đây là nguyên lý duy nhất, bởi kẻ sáng tạo phải tạo ra cái của mình, cho dù hang núi có tạo ra tiếng sáo thì đó là thiên tạo chứ không phải nhân tạo, cho dù người mẫu có bán một đêm được vạn lạng bạc thì cũng không phải tài năng nhân tạo mà chỉ là “vốn tự có” . Nhân gian có câu nói lái rất hay “cái trời cho” chỉ là “trò chơi”. Và có một thước đo giá trị tiên quyết không thể cãi được khác “kinh thành La Mã không thể xây trong một ngày”. Chẳng lẽ HQT lại trở thành một ngoại lệ sao? 

Có thể đúng đấy vì tất cả những kẻ lười biếng dốt nát muốn ăn may khi chơi sổ số thì đều mong mình được trở thành ngoại lệ. Và cả những người đẩy đít H Q T đi giật giải Nobel thì đều mong rằng đó là một ngoại lệ sẽ lách được qua kẽ hở. Than ôi, bốn câu thơ tứ tuyệt khác gì bốn hòn gạch, thôi cứ cho là bốn đống gạch đi làm sao xây thành lâu đài chứ? Hãy nhìn kia và đừng ảo mộng, ngay cả Đỗ Phủ, Lý Bạch sống lại, thì những mẩu thơ của các ông và hàng nghìn nhà thơ Đường xấp xỉ kia cũng không thể ứng cử giải Nobel đâu, mà hậu duệ của các ông chỉ gọi những mẩu bốn câu đó là “mảnh vụn lấp lánh” thôi. Ngay cả Lỗ Tấn là một tượng đài đồ sộ, cha đẻ của nền văn học Trung Quốc hiện đại còn chưa ẵm giải Nobel thì mấy mẩu vần vèo tức cảnh sinh hoạt của các ông có ý nghĩa gì? Văn hào Albert Camus cho rằng : cái vĩ đại của con người nằm ở bộ não kiến trúc chứ không phải ở vật liệu. Ông nói: “không có sự sắp đặt thì đống đá không thể trở thành lâu đài”. Vậy đấy, đống đá ngoài trời so với tòa lâu đài, chỉ khác nhau ở chỗ đống đá thì tự nhiên, còn lâu đài là những viên đá được sắp đặt. Nhìn vào bốn câu thơ tứ tuyệt dù có bằng trắc khúc mắc chăng nữa làm sao thấy được nhà kiến trúc vĩ đại ở đó mà hy vọng vào giải ăn may Nobel, thật ra trong trường hợp này là mong ban giám khảo giải Nobel cũng úm ba la, tối tăm, ấm ớ, ăn gian giống mình???

Thứ Sáu, 17 tháng 8, 2012

THƠ ĐÀM CHU VĂN BỊ KIỆN


Nhà thơ gặp rắc rối vì... thơ



TT - Một cuộc họp khá bất thường với nội dung "đối thoại giữa tác giả bài thơ và những người có quan tâm tới bài thơ Lời những cây dầu cổ thụ ở trụ sở ủy ban nhân dân" đã diễn ra chiều 13-8 tại Trung tâm thông tin công tác tuyên giáo (Ban tuyên giáo Tỉnh ủy Ðồng Nai, TP Biên Hòa).

Tác giả bài thơ là Ðàm Chu Văn - chuyên viên cao cấp Ban tuyên giáo Tỉnh ủy Ðồng Nai kiêm phó chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật (VHNT) Ðồng Nai, tổng biên tập tạp chíVăn Nghệ Ðồng Nai, còn "những người quan tâm tới bài thơ" là ông Huỳnh Văn Tới (trưởng Ban tuyên giáo Tỉnh ủy Ðồng Nai, chủ trì cuộc đối thoại) cùng các lãnh đạo Hội VHNT Ðồng Nai, NXB Ðồng Nai, nhà văn Trần Thu Hằng (tham dự với tư cách phóng viên báo Lao Ðộng Ðồng Nai)...
Bài thơ Lời những cây dầu cổ thụ ở trụ sở ủy ban nhân dân của nhà thơ Ðàm Chu Văn đã từng đăng trên báo Văn Nghệ cách đây một năm (số 16, ngày 16-4-2011). Nhưng mới đây (ngày 2-7-2012) nhà văn trẻ Trần Thu Hằng đã gửi đến Ban tuyên giáo Tỉnh ủy Ðồng Nai một lá thư gọi là góp ý kiến (về việc phê bình tư tưởng và việc làm của đảng viên), trong đó có đoạn: "Cảm nhận ban đầu của tôi là bài thơ dùng nhiều từ ngữ hoa mỹ để nói thay một cái cây cổ thụ, song bên cạnh đó lại thể hiện quan điểm chính trị một cách định kiến, ám chỉ khá tùy tiện"... Bên cạnh thư góp ý kiến, Ban tuyên giáo Tỉnh ủy Ðồng Nai còn nhận được một "thư kiến nghị" nặc danh xung quanh bài thơ này.

Thứ Ba, 7 tháng 8, 2012

TỔNG THỐNG MÝ MỚI CÓ 51 TUỔI


Ơ! TỔNG THỐNG MỸ MỚI CÓ 51 TUỔI THÔI À - Bình luận
Tôi copy nguyên văn tin này của đài VOA:
“…Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama kỷ niệm 51 tuổi hôm thứ Bảy. 

Buổi sáng, ông đánh dấu ngày này bằng một chuyến đi đánh golf tại căn cứ Không quân Andrews, gần 
Washington. Sau đó ông đến Camp David, trại nghỉ ngơi của tổng thống, cũng ở bên ngoài Washington, để có hai ngày cuối tuần yên tĩnh.

Các lễ mừng sinh nhật của ông sẽ tiếp tục qua tuần tới, khi ông dự các buổi sinh hoạt gây quỹ tái tranh cử tại Chicago, lấy chủ đề đánh dấu sinh nhật ông.

Một trong những buổi gây quỹ sẽ diễn ra ngay tại căn nhà của ông tại
Chicago
…”

Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2012

VĂN HOÁ NGƯỜI VIỆT

NGƯỜI VIỆT VẪN DUY TRÌ THÓI QUEN KHÔN NHÀ DẠI CHỢ?

                                    TRẦN ĐĂNG KHOA



Mấy ngày gần đây, trong những chuyện phiếm bên quán nước vỉa hè, hay trên các hãng truyền thông, đều xôn xao những chuyện không lấy gì làm đẹp trong phòng khám, phòng điều trị tư nhân có thày thuốc Trung Quốc. Điều đáng sợ hơn là đã xảy ra cả chuyện chết người. Nạn nhân là một phụ nữ chẳng có bệnh tật gì nghiêm trọng. Một cái chết vu vơ. Chết chỉ vì bị xốc khi truyền nước. Đó là một sơ xuất rất tối thiểu mà ngay cả một trạm xá cấp xã, cấp phường cũng khó vấp phải. Chúng ta không nghi ngờ nền y học Trung Quốc, đặc biệt là Đông y. Tuy nhiên, những thầy thuốc giỏi, những bác sĩ chuyên gia đích thực của họ đâu có sang ta để hành nghề. Việt Nam không phải là lựa chọn của họ. Làm việc trong mấy phòng khám tư nhân ở ta, có khi chỉ là mấy ông lang băm bán thuốc dạo, hay vài cậu sinh viên non choẹt vừa mới ra trường. Tay nghề không. Thực tiễn không. Kinh nghiệm không. Thế thì tránh sao được chuyện rủi ro, kể cả những cái chết bi thảm, những cái chết vu vơ rất không đáng có.

Thứ Sáu, 8 tháng 6, 2012

TỈNH CÓ HÀNH SỬ QUÁ ĐÁNG VỚI VHNT


TỈNH THÁI BÌNH  CÓ HÀNH XỬ QUÁ ĐÁNG
VỚI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT
NGUYỄN LONG

          Sau khi được tin ông Trịnh Trung Thông, chủ tịch hội Văn học nghệ thuật (VHNT) bị khởi tố về tội chi tiêu tài chính không đúng mục đích, không đúng dự toán hơn bốn trăm triệu, anh chị em hội viên có nhiều ý kiến khác nhau, nhưng đại bộ phận đều ca thán là tỉnh hành sử như vậy là quá đáng không chỉ với cá nhân ông Thông mà với cả phong trào VHNT của địa phương. Ông Phạm Minh Đức, Chi hội trưởng chi hội Văn nghệ dân gian viết: ... đa số hội viên thì chán nản, thất vọng như chính mình bị sỉ nhục. Ông Bùi Duy Lan, nguyên giám đốc Bảo tàng tỉnh đến chỗ tôi bảo ông đang đi cơ sở nghe được tin trên thì ấm ức mất ngủ mấy hôm liền... Rồi một số hội viên xâu chuỗi lại những quan hệ của tỉnh với Hội VHNT trong hơn 4 năm qua thấy đúng là có nhiều vụ việc tỉnh hành sử quá đáng với VHNT. Và có mấy bài yêu cầu BBT tạp chí Văn nghệ Thái Bình phải phản ánh trên tờ báo tiếng nói của VNS tỉnh nhà, nhưng tạp chí thì không thể thực hiện được yêu cầu đó.
Bài viết này tôi tập hợp những ý kiến trên với tư cách cá nhân để bạn đọc và hội viên cùng tham khảo, trao đổi về những sự việc đã xảy ra trong mối quan hệ của Tỉnh với Hội trong mấy năm qua.

Thứ Sáu, 2 tháng 3, 2012

THE NAO LA NUOC MY



Sự Đáng Sợ Của Nước Mỹ ?

LƯU Á CHÂU ( Trung Quốc)
(Đây là phần lược dịch bài nói của ông Lưu Á Châu, hiện đang là Chủ nhiệm chính trị bộ đội Không quân của Quân khu Bắc Kinh.)
Trong quá khứ, vì để giúp Trung Quốc thoát khỏi ách thống trị thực dân mà Mỹ đánh bại Nhật, họ có cống hiến lớn đối với tiến bộ văn minh của xã hội Trung Quốc.
Hai nước Trung Quốc- Mỹ không có xung đột lợi ích căn bản. Ngày nay, do lợi ích của Mỹ rải khắp toàn cầu nên 2 nước có xung đột. Nhưng chúng ta vẫn phải dùng tấm lòng đạo đức để bình xét sự vật chứ không thể kích động. Tôi từng nói rằng đối với Nhật, một nước từng tàn sát mấy chục triệu đồng bào ta, mà chúng ta thường xuyên nói 2 nước “phải đời đời kiếp kiếp hữu hảo với nhau”. Thế thì chúng ta có lý do nào để căm ghét nhân dân Mỹ từng giúp ta đánh bại Nhật?