Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn trao đổi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn trao đổi. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 6 tháng 12, 2019

TẢN MẠN VỀ CON ĐƯỜNG THƠ

NGUYỄN LONG

CON ĐƯỜNG THƠ, ĐÔI ĐIỀU TẢN MẠM

Tôi thường nghĩ: Con đường thơ có cánh cửa rất rộng, hình như rộng đến không cùng nên thời nào cũng có ngàn vạn người bước chân vào. Hoặc ai muốn đến muốn đi lúc nào cũng được.
Có người bảo thơ là thứ linh đơn của tâm hồn con người. Nó trong vắt và tinh khiết như nước mạch đầu nguồn, nhưng làm say đắm và mê hoặc con người bởi có chất linh men, nên không phải ai uống cũng được. Người tinh tế, cao sáng uống vào càng cao sáng tinh tế hơn. Người không cao sáng tinh tế uống vào chẳng có tác dụng gì. Và cái chất linh men thơ ấy không phải là không có những phản ứng phụ như bất cứ dược tố nào. Người ta gặp ở nơi thơ đủ những con người. Có nhiều người thơ thực thụ, họ coi thơ là thứ có thể cứu rỗi linh hồn con người nên cả đời cặm cụi tiếp theo tiền nhân làm ra thứ linh dơn của con người. Lại có không ít người nhầm tưởng thơ cũng như nước lã, muốn làm ra bao nhiêu, muốn uống bao nhiêu cũng được và mắc cái bệnh coi mình là vĩ nhân trước thiên hạ

Thứ Năm, 21 tháng 2, 2019

BÀI BÌNH THƠ VẪN CHUYỆN THỊ MẦU CỦA ĐẶNG TOÁN


VẪN CHUYỆN THỊ MẦU
(Thơ Nguyễn Long)

Kẻ chê người trách Thị Mầu
Trăm năm vẫn chuyện miếng trầu mặn vôi
Khuất sau miệng lưỡi người đời
Đâu điều oan nghiệt, đâu lời thị phi.

Yêu người yêu đến cuồng si
Nghĩ đâu cửa Phật trơn lì rêu xanh
Muốn trồng cây cải không thành
Cái hôm thất vọng thân đành gió đưa.

Trăm người ăn vụng táo chua
Chỉ riêng em mắc lưới thưa vạ làng
Bao nhiêu thước ngọc khuôn vàng
Vênh vao đo những trái ngang lỡ lầm.

Một thời oan tiểu Kính Tâm
Đã về thành phật Quan âm trên chùa
Sân đình mỗi trận gió khua
Trái oan lăn lóc chát chua Thị Mầu.

Lời bình của Đặng Toán

Nếu nói Nguyễn Long bênh vực Thị Mầu thông qua bài thơ này thì cũng
đúng. Bởi nếu không, ông đã chẳng tốn công tìm trong trăm ngàn điều chê
trách của người đời với Thị Mầu, để mà phân định “ đâu điều oan nghiệt,
đâu lời thị phi” như thế.
Tình yêu từ ngàn đời nay vẫn luôn là một trạng thái tình cảm vô cùng phức

Thứ Sáu, 11 tháng 12, 2015

Nỗi buồn hạt gạo

(Theo Nguyễn Thông Blogger)

   
Cuối năm, có vài cái tin đáng phấn khởi liên quan đến nông nghiệp. Trước hết là, theo công bố mới nhất từ Bộ Nông nghiệp - Phát triển nông thôn, lượng gạo xuất khẩu của cả nước tính từ đầu năm đến cuối tháng 11 đạt 6,24 triệu tấn, tăng 3,6% so với cùng kỳ năm ngoái. Các thị trường hàng đầu hút gạo Việt là Trung Quốc, Philippines, Indonesia.

    Tin thứ 2, mới nghe dễ bỏ qua nhưng thực ra rất đáng quan tâm: Nông trường Sông Hậu ở Cần Thơ đã ký hợp đồng với đối tác Nhật Bản để xuất khẩu… rơm, mỗi năm hàng trăm ngàn tấn. Như vậy, không chỉ gạo - phần kết quả tinh túy nhất của nông nghiệp, mà ngay cả phụ phẩm, thứ phẩm của nhà nông đất Việt ta, xưa nay ta coi là rơm rác, cũng lên đường đem ngoại tệ về cho đất nước. Thế chẳng đáng mừng sao.

Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2015

NRASARA nhận diện Văn Chương Tan Rã

(Theo lethieunhon.com)

Thế kỉ mới mở ra cơ hội lớn đồng thời đặt nhà văn trước thách thức không nhỏ, trong đó sự ra đời và phát triển phương tiện sản xuất mới (internet) luôn ở thế như muốn đẩy Hội Nhà văn Việt Nam về phía lạc hậu. Lâu nay lực lượng sản xuất thơ văn thuộc biên chế Hội Nhà văn và những ứng viên đã buộc lòng chấp nhận chờ đến phiên mình để được đăng bài vở như một cách phân phối tem phiếu thời bao cấp, từ khi văn chương mạng ra đời, cả bộ phận lớn hội viên tách đàn mà không một lần ngoảnh lại báo Văn nghệ, Văn nghệ trẻ, tạp chí Nhà văn nữa. Xong bài nào họ post lên mạng bài nấy. Rồi thì nhà văn lập website, blog riêng, sau nữa là Facebook. Cơ quan ngôn luận của Hội Nhà văn Việt Nam mất thế giá nghiêm trọng dưới mắt hội viên lẫn độc giả. Đến khi những người trách nhiệm nhìn ra vấn đề thì mọi chuyện đã quá muộn. Website của Hội đã làm lỗi thời lúc nào không hay.

Thứ Bảy, 15 tháng 11, 2014

VĂN BÚT THÁI LỌ

TP - Nhận được cái giấy mời của Hội văn bút Thái Bình dự lễ khai trương vườn tượng Đại tướng Võ Nguyên Giáp và các văn nhân của nhà văn Võ Bá Cường. Chưa tới ngày mở vườn tượng nhưng có việc qua Thái Bình nên tạt trước qua nhà văn họ Võ…
Hồ đồ Võ Bá Cường

Có lẽ biết Võ Bá Cường từ dạo cuốn Chuyện Tướng Độ (CTĐ)?
Lâu lắm Nhà xuất bản Quân đội nhân dân mới có cuốn bắt mắt bạn đọc như CTĐ?
Lần ấy ghé tư gia ông nhà văn tuổi đã quá thất thập mấy năm, đập vào mắt là bức thư pháp bốn chữ to đoành Nan Đắc Hồ Đô. Ngó dòng lạc khoản và hỏi thêm chủ nhân thì ra ông thửa từ lâu của một thợ chữ thành Bắc Kinh trong một lần đi Trung Hoa. Mà ông thợ viết ấy phải phóng bút theo ý đồ mà Võ Bá Cường mượn chữ của người xưa. Bốn chữ ấy có thể tạm dịch lẫn tạm hiểu, thông minh khó, hồ đồ cũng khó, từ thông minh chuyển sang hồ đồ lại càng khó.

Nhưng lần ấy một vị túc nho lại giảng cho tôi với một ngữ nghĩa khác. Bốn chữ ấy có ý răn, với người đời nhất là giới văn nhân trí thức khó nhất vẫn sự phản biện!
Rằng phàm ở đời, trước mọi sự chớ có ngay tắp lự gật đầu chuẩn không cần chỉnh mà luôn phải cật vấn, đại loại tại sao? Như thế nào? Do đâu? Thường việc treo chữ là tâm đắc là nói lên cái chí và cũng là để nêu và tự răn mình? Vận vào chủ nhân đây là dạng nào vậy?
… Ông Chủ tịch Thái Bình Nguyễn Ngọc Trìu đầu những năm 70 thế kỷ trước đi nghỉ mát ở Quảng Ninh móc được Võ Bá Cường khi đó là anh giáo viên cấp 2 đang dạy ở vùng đảo Ba Mùn Quan Lạn. Nói là móc được vì theo ông Trìu, Hội Văn nghệ Thái Bình sắp thành lập đang rất cần những người như anh giáo họ Võ đây, quê ở Thái Bình lại vừa có năng khiếu sáng tác!
Năm 1971, Võ Bá Cường thôi dạy học về Thái Bình. Nhưng cái anh giáo có năng khiếu viết văn họ Võ này không phải ngồi lĩnh lương để sáng tác. Mà làm cái việc na ná như chánh văn buồng lẫn phụ trách hành chính. Đại để phải lo được bia, trứng gà sống khi nhà thơ Xuân Diệu về Thái Bình nói chuyện thơ phú văn chương. Và ông chủ tịch Hội Bút Ngũ thường dõng dạc mỗi dịp liên hoan Này anh Cường khoản dồi chó thiếu cái lá mơ… Hoặc nhà xí cơ quan ta là bẩn lắm đấy anh Cường nhé.

MỘT NHÀ VĂN CHƠI NGÔNG


BÀN VỀ LÁ THƯ NGỎ CỦA TRẦN THÀNH TRUNG
Rất tình cờ ngồi đánh cờ tướng tại CLB Lê Qúy Đôn Thái Bình số 11 phố Quang Trung, Tôi thấy mọi người đang bàn nhau về “lá thư ngỏ” của bác nhàVăn xa quê, viết về, vườn tượng trong đó có tượng của Đại Tướng Võ Nguyên Giáp đang chuẩn bị khánh thành,của ông nhà văn Võ Bá Cường ở thôn Chàng xã Đông Dương huyện Đông Hưng tỉnh Thái Bình,gửi cho các đồng chí trong ban thường vụ Tỉnh Uỷ tỉnh Thái Bình,và một vài nhân vật khác .
Để hiểu thật kỹ tôi mượn một bác lá thư ấy để xem quả thật xem thư tôi càng hiểu thêm những điều đồn thổi về Nhà Văn Võ Bá Cường không ngoa chút nào, đang mải chìm trong dòng suy tư tôi thoáng nghe mấy cụ trong tổ thơ của CLB Lê Qúy Đôn nói và cười “ thế ông Nhà Văn họ Võ ngày xưa là người tạp vụ ở Hội Văn Nghệ Thái Bình à”, “hết lá mơ, nhà xí bẩn” là công việc chính của ông ấy, thì ông Xuân Ba chả viết trong báo Tiền Phong đấy thôi”.

Trong thư ông Trần Thành Trung có bàn tới việc ra giấy phép cho sao chép tượng của Đại Tướng mà Sở VHTT & DL Thái Bình cấp cho ông Võ Bá Cường, sau đó thuê Nghệ Nhân Kông Chuẩn thực hiện .Việc ra giấy phép làm Tượng và vườn tượng không thể đơn giản như trong thư ông Trần Thành Trung đề cập, đây là cả một vần đề mà trong công ước Berne đã quy định” Các tác phẩm dịch,mô phỏng, chuyển nhạc và các chuyển thể khác từ một tác phẩm văn học hoặc nghệ thuật đều được bảo hộ như tác phẩm gốc, miễn không phương hại đến quyền tác giả của tác phẩm gốc”.

Chủ Nhật, 9 tháng 3, 2014

Đông Tây Nam Nữ

Phạm Thị Hoài

Viết cho Ngày Phụ nữ
1.
Không có gì thể hiện sự khinh bỉ đàn bà sâu sắc như tệ sùng bái gái trinh của đàn ông một số nước châu Á, đặc biệt là Việt Nam và Trung Quốc. Ngẫm nghĩ về việc săn trinh những cô gái trẻ để lấy đỏ trong làm ăn, tôi từng sa vào những thắc mắc: Trinh tiết đàn bà giúp được gì chobusiness? Tăng nguồn đầu tư chăng? Phá trinh một em xong thì trúng tuyển công chức chăng?


 Mấy em gộp lại thì đủ trúng thầu một cầu vượt? Hay tổng thể và hoành tráng hơn, bao nhiêu cái trinh hùn vào thì giúp được một đại gia khám phá triết lí mở đường cho kinh doanh thành đạt, kiểu “nền dân chủ cà phê” chẳng hạn?
Đương nhiên không có câu trả lời khả dĩ nào mà không xúc phạm đến lí trí bình thường. Nên một thời gian dài tôi lí giải hiện tượng này theo hướng những tín điều u minh, về bản chất hoàn toàn giống việc tranh đoạt ấn Đền Trần, cướp hoa tre Hội Gióng. Cửa Phật, cửa Thánh, cửa Mẫu, hay cửa mình của chị em đều là chỗ để đặt niềm tin vào tài lộc do các thế lực siêu nhiên ban phát theo quota. Nhưng nếu đã thế thì vì sao các đấng mày râu không đeo cái chiến lợi phẩm trinh nữ ấy như bùa hộ mệnh ở cổ? Sao không dâng lên bàn thờ?

Chủ Nhật, 16 tháng 2, 2014

Trò thả thơ

Theo FB của Dân Choa 

Ảnh bênĐây là câu thơ gọi là đặc sắc được chọn để thả thơ? 

Dân gian có nhiều lễ hội. Cả xã hội như bị cuốn hút vào các cuộc chơi bất tận này. Phía tổ chức của văn học nghệ thuật cũng không hề kém cạnh. Nhân dịp Nguyên Tiêu 2014 hội nhà thơ lại tổ chức hội thơ tại Văn Miếu. Đương nhiên là có tiết mục thả thơ để vinh danh những bài thơ, những nhà thơ có bài hay.

Người Việt vốn trọng thơ ca. Đề cao tinh thần hơn là vật chất. Tuy nghèo kiết xác, nhưng ai nấy đều thuộc thơ. Thậm chí cũng gắng làm vài bài thơ khoe cái giàu có của tinh thần bản thân.


Nhưng xem ra các bài thơ được vinh chẳng có gì đặc sắc. Nhiều bài còn khá lạ kỳ, người đọc chả hiểu gì cả.

Nhưng lạ kỳ hơn cả là chuyện thả thơ lên trời. Người ta bình chọn các câu thơ cho là đặc sắc , in lên vải đỏ và thả kèm bóng bay lên trời.

Đám đông ở dưới rú lên, vỗ tay bôm bốp tán thưởng…

Không rõ ai là tác giả của „ sáng kiến „ này. Nhưng xem ra đấy đúng là TRÒ thì đúng hơn. Vì lễ hội hay kèm theo trò. Trò là hình thức mua vui cho bàn dân thiên hạ.

Thực sự nếu là những bài thơ hay, có giá trị về nội dung cũng như phương pháp nghệ thuật thì không thiếu cách để vinh danh. Ban tổ chức có thể kết hợp với nhà xuất bản hỗ trợ tài chính in cho họ tập thơ để phổ quát trong giới yêu thơ. Khổ nỗi, xưa nay người làm thơ muốn xuất bản tập thơ đều phải tự mình bỏ tiền cho công việc này.

Trò thả thơ như thế rất không nhân văn lại làm bẩn thêm môi trường. Thơ đã dở mà thả bay như thế thì đúng là xã hội bỗng dưng phải hứng chịu Rác thơ.

Ấy là chưa nói đến chuyện đề tài của hội thơ năm nay. Ông Hữu Thỉnh cho biết rằng, hội thơ Văn Miếu năm nay hướng về Tinh thần Điện Biên Phủ và Biển đảo quê hương. Thực sự thì hai cái này chẳng ăn nhập gì với nhau. 

Cái thực sự cần thiết là chuẩn bị đến ngày 19 tháng 2. Ngày kỉ niệm 35 năm nhân dân Việt Nam chống lại quân Trung Quốc xâm lược. Hàng chục ngàn chiến sĩ Việt Nam đã hi sinh vì độc lập của dân tộc. Hàng trăm ngàn người dân chịu hậu quả đau thương vì cuộc chiến ở 6 tỉnh biên giới phía Bắc. Thế nhưng hội thơ né tránh, chả đả động đến đề tài này.

Nhìn cung cách tổ chức và nội dung của các bài thơ như năm ngoái thì thấy thực sự buồn thảm. Buồn cho nền thi ca nước nhà.

Nếu năm nay cứ lặp lại TRÒ cũ thả thơ và né tránh các đề tài nhức nhối của cuộc sống thì câu thơ của ông Sóng Hồng ngày xưa quá đúng với hội thơ ngày nay:

„ Hỡi các Bạn những nhà thơ như rứa
Là tai ương chướng họa của nhân quần"

Chủ Nhật, 3 tháng 11, 2013

Vào hội nhà văn VN

Đến mùa kết nạp hội viên mới 
Huỳnh Đông Dụ

Chuẩn bị đến mùa kết nạp Hội viên mới và mùa giải thưởng văn học của Hội Nhà văn Việt Nam, Dụ tôi, là một hội viên mới kết nạp được vài năm nay xin hiến các bạn đang có đơn đứng ở cổng Hội Nhà văn kinh nghiệm của bản thân mình. Tôi cho rằng đây là kinh nghiệm xương máu, mà suốt bao nhiêu năm chờ chực, cuối cùng tôi mới học được và thành công.Khi thành công rồi, tôi mới hiểu câu mà một quan chức Hội Nhà văn nói với tôi trước đây: “ Vào Hội Nhà văn khó thì rất khó và dễ thị lại cũng rất dễ”. Tôi đi vào vấn đề luôn.

Điều kiện:
- In hai tập sách ( Nếu là văn vần thì đề là thơ. Nếu là văn xuôi thì không cần đề gì cả.

- Điều tra để biết rõ tên tuổi, địa chỉ của 16 Uỷ viên Ban Chấp hành Hội Nhà văn và 9 uỷ viên trong Hội đồng ( Hội đồng mà mình xin vào: thơ, văn xuôi, hoặc lý luận phê bình ).

- Chuẩn bị một số kinh phí.

Sau khi đã nộp đơn, hồ sơ cho Ban Tổ chức Hội viên ( Địa chỉ: Ban Tổ chức Hội viên- Hội Nhà văn Việt Nam- số 9 Nguyễn Đình Chiểu – Hà Nội) thì tìm hiểu cách tiến hành.Có hai cách cơ bản:

- Cách thứ nhất:Tìm đến CÒ. Giao kính phí cho CÒ theo yêu cầu của CÒ. CÒ sẽ tính toán cụ thể và lo liệu. Thường thì CÒ lấy ½ số tiền trước. Xong việc, mình phải giao nốt. Làm cách này nhàn thân, nhưng kinh phí cũng tốn kém vì phải chi thù lao cho CÒ. Tuỳ theo tài năng của đối tượng mà CÒ đòi tiền nhiều hay ít. Ví dụ thơ phú mình chả ra gì thì thường phải chi nhiều tiền.

Thứ Năm, 3 tháng 10, 2013

Ta nhất định thắng thơ nhất định thua'



TP - Nhà thơ dân gian Nguyễn Bảo Sinh, thuở nhỏ ham chơi, ông bố giận mắng: “Mày sau này chó nó nuôi”. “Một lời là một vận vào”, Bảo Sinh trở thành người nuôi và kinh doanh chó mèo cảnh nổi tiếng. Tự nhận: “Làm thơ nuôi chó chọi gà/ Ba trò chơi ấy làm ta bơ phờ/ Suốt ngày nửa tỉnh nửa mơ/Trông ai cũng thấy nửa thơ nửa gà”, Bảo Sinh lại tỉnh táo và thẳng thắn khi bàn về thơ, về “bệnh làm thơ”, phong trào “người người làm thơ, nhà nhà làm thơ” hiện nay.
.
Tôi cho rằng đó là cái bệnh của xã hội: Tự do sướng nhất trên đời/Tự lừa còn sướng hơn mười tự do. Bệnh làm thơ càng ngày càng nặng. Vì người ta ngồi trong cảnh thực mà không chịu chấp nhận nên phải hoang tưởng, thì hoang tưởng tốt nhất là làm thơ. Hoang tưởng sướng nhất - nghĩ mình là nhà thơ vĩ đại. Làm gì thì làm, chỉ cần có một câu thơ hay là lưu danh thiên cổ!

Chủ Nhật, 29 tháng 9, 2013

ĐÔI ĐIỀU VỀ THƠ LỤC BÁT



         
Lục bát là thể thơ cổ truyền đặc trưng Việt Nam. Vốn sinh ra từ nơi mái rạ, bờ tre, giếng nước, sân đình, lục bát gần gũi với lối sống, nếp nghĩ thật thà chất phác của người nông dân nên là loại thơ nôm na dễ hiểu, dễ nhớ. Nó bám rễ, ăn sâu vào đời sống tinh thần của người Việt tự thuở xa xưa, giống như chèo cổ, quan họ, rối nước, đàn bầu… những văn hóa dân gian có tự ngàn đời, không một loại văn hóa cung đình hay văn hóa ngoại lai nào đồng hóa được.
          Người Việt Nam vốn vị tình nên lục bát cũng là một thể thơ vị tình. Những điệu dân ca Bắc bộ, Quan Họ, những làn hát chèo như giao duyên, cò lả, mời trầu.. đã tựa hẳn lòng vào cái nền thơ sáu tám. Ông cha ta tự ngàn xưa đã hát Xẩm, hát rong bằng lục bát để khóc cười thái thế nhân tình.

Chủ Nhật, 5 tháng 5, 2013

BÌNH BÀI THƠ THÍM HAI VUI



ĐẾN VỚI BÀI THƠ HAY

THÍM HAI VUI

Những năm chú ra trận
thím buồn vui một mình
thím bảo những năm ấy
là những năm hoà bình

Có tin đồn chú chết
thím thầm cắn chặt môi
nuôi hai con ăn học
cấy cầy đến quắt người

Bỗng đột nhiên chú về
tung huân chương đầy chiếu
thím cười mà như mếu
nước mắt chẳng buồn lau

Rồi chẳng biết vì đâu
yên lành không chịu được
vợ con, chú đánh trước
xóm giềng chú đánh sau

Thứ Năm, 2 tháng 5, 2013

VÌ SAO NGUYỄN LONG CHƯA ĐƯỢC KẾT NẠP VÀO HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM.


Hôm nay nhà thơ Trần Nhuận Minh điện về có nhắc đến chuyện vào Hội nhà văn VN và nhắc lại chuyện anh Minh đứng ra bảo vệ mình thế nào nhưng vẫn không được. Vì có một số chuyện anh Minh chưa biết nên mình gửi lại cho anh Minh đọc bài viết này. Đây là bài đã đăng trên lethieunhon.com, phongdiep.net, lucbat.com và nhiều trang mạng khác cách đây mấy năm, hôm nay mới post về blog của mình.

VÌ SAO NGUYỄN LONG CHƯA ĐƯỢC KẾT NẠP VÀO HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM.
Lâu nay dư luận cứ xầm xì chuyện Nguyễn Long không được kết nạp vào Hội nhà văn VN vì đã…đút lót nhà văn Phan Thị Vàng Anh - Ủy viên Ban chấp hành và bị trả lại “tang vật”. Thực hư như thế nào? Tác giả Phan Hà ở Hội văn nghệ Thái Bình thử đi tìm câu trả lời. Vì sao Nguyễn Long chưa được vào Hội nhà văn.
Tác giả Nguyễn Long ( Thái Bình) được Hội đồng thơ bỏ phiếu đề nghị Ban chấp hành Hội nhà văn xét kết nạp từ năm 2003. Từ đó đến nay mỗi năm một lần Hội đồng thơ đều bảo lưu danh sách đã đề nghị nhưng chưa lần nào Nguyễn Long vượt qua được cái vũ môn của Ban CH nên vẫn chưa được vào Hội.

Thứ Ba, 12 tháng 3, 2013

Bọn giặc già, hãy xéo về đi!”



Bọn giặc già, hãy xéo về đi!”


viet-thuChúng ta được sinh ra trên cõi đời này đã là một đặc ân mà thượng đế ban cho. Cuộc đời lại vốn ngắn ngủi. Nếu người này, thế hệ này “sân siu” 1 năm là “ăn gian”, là “đánh cắp” của thế hệ sau 1 năm, “sân siu” 10 năm là “ăn gian”, “đánh cắp” 10 năm.
Vì vậy, đừng lấy cớ “sân siu”, “ngoại lệ” để ăn cắp thời gian của thế hệ sau. Đừng để bọn trẻ chửi thầm chúng ta trong bụng: “Bọn giặc già, hãy xéo về đi”. 
Bức thư này không phải những người trẻ không viết được. Thậm chí là “nạn nhân”, họ viết còn hay hơn cái “lão già” Bùi Hoàng Tám này nhiều. Họ không dám viết bởi sợ bị qui chụp là hỗn láo, vô lễ với bậc cao niên… Thôi thì đành chấp bút giúp họ vậy.

Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2013

Tao Đàn cóc nhái ngày xuân


Tao Đàn cóc nhái ngày xuân



Ở vương quốc Đầm Lầy, gần như ai cũng biết làm thơ. Nòng nọc làm thơ kiểu… cụt đuôi, nhái bén làm thơ kiểu… lúc xanh lúc vàng do màu da quy định, cóc cọt làm thơ kiểu… ọt ọt do tiếng kêu v.v.. Chính vì nhà nhà làm thơ, người người mần thơ với một lực lượng hùng hậu được trang bị “thơ tận răng” như thế, Đầm Lầy xứng đáng là cường quốc thơ chứ còn gì nữa?! Một số vị giáo sư cóc, tiến sĩ nhái, nhà phê bình ễnh ương ăn lương của vương quốc còn viện dẫn về truyền thống thơ ca qua mấy mùa mưa của Đầm Lầy trong các cuộc hội thảo thơ, hội nghị ca. Dù nước trong đầm lầy lúc đầy lúc cạn nhưng thơ ở vương quốc này chưa bao giờ vơi. Toàn là những lý do “chân chính đáng” để Đầm Lầy trở thành cường quốc thơ ca thế giới.

Chủ Nhật, 7 tháng 10, 2012

THIỀN TRONG NHÂN ĐIỆN

Thiền trong Nhân Điện
Sử dụng năng lượng vũ trụ phục vụ đời sống là nền tảng căn bản mà Khoa Học Tâm Linh Nhân Điện đang thực hiện, và là những giả thiết khoa học về thực hành nhân điện trong dưỡng sinh và học tập, xin sơ lược để bạn đọc gần xa cùng suy ngẫm và ứng dụng.
Tĩnh tâm nhân điện (refreshing body by meditation) hay, thiền là kỹ thuật dưỡngsinh huyền diệu. Thiền có nhiều trường phái khác nhau đã được các thiền sư và các môn phái dưỡng sinh Đông, Tây, Kim, Cổ áp dụng và kết quả thì tùy thuộc vào công phu luyện tâp để lấy nguyên khí ngoài vũ trụ, hay năng lượng vũ trụ vào cơ thể mình. Sách vở báo chí viết về thiền rất nhiều và thú vị, đó chính là thành tựu mà loài người đã đạt được về ứng dụng năng lượng vũ trụ trong dưỡng sinh. Thiền nhân điện dựa trên căn bản khoa học tâm tinh nhân điện do Gs. ts Lương Minh Đáng sáng lập, mang tính hiện đại thể hiện ở các khía cạnh được trình bày ngắn gọn bằng sự hiểu biết khoa học sau đây:

Thứ Tư, 26 tháng 9, 2012

BÀN VỀ SỰ ĐÀNG HOÀNG

Làm dân, làm quan đều phải đàng hoàng!




Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2012

NGẠI NGHE DANH HIỆU NHÀ THƠ


 TẠ VĂN SỸ ngại nghe danh hiệu Nhà Thơ

Tôi có làm thơ, vậy thiên hạ gọi tôi là… nhà thơ! Điều ấy không sai, đôi khi còn là niềm tự hào nữa ấy chứ! Nhưng xin thưa, mỗi lần giữa đám đông, trong cuộc gặp gỡ nào đó, được người ta giới thiệu như vậy tôi thường có cảm giác ngại ngùng, xấu hổ! Thực tế, cũng có nhiều người "thèm" cái danh hiệu nhà thơ lắm! Thiết nghĩ, theo một ý nghĩa nào đó thì đấy cũng là một khát khao, ham muốn chính đáng như bao ước mơ khác trong đời mỗi con người mà thôi. Trong cuộc sống thường ngày, những thi nhân chân chính không ai cố tìm cách ứng xử khác người để thể hiện ta là… nhà thơ! Con sâu làm rầu nồi canh, chỉ có những kẻ ngộ nhận mình là "nhà thơ" mới khiến cho đám đông nghĩ về thi nhân là những con người dị hợm, những hình nhân: "Đi như… vật lạ giữa nhân gian"!

Thứ Ba, 28 tháng 8, 2012

THƠ LÂM NGUY

THƠ LÂM NGUY

PHẠM XUÂN NGUYÊN

Nửa đầu tháng 8/2012 có hai vụ việc về thơ.

Vụ thứ nhất là tập Thi vân Yên Tử của Hoàng Quang Thuận. Đó là một tập thơ bình thường, có thể nói là tầm thường nữa. Ai thăm chùa vãn cảnh có hứng sinh tình có thể viết thơ ghi lại cho mình, thơ viết về chùa tất có địa danh phong cảnh chùa, có ngôn ngữ chùa, nhưng chỉ ghi vào mấy cái tên, mấy từ ngữ mà bảo thơ đó là có đạo, có thiền thì lại nhầm lớn, sai nặng. Mà còn phải xem đó có phải là thơ, hay chỉ là những câu văn vần ghép lại, nhất là khi người viết muốn in thành tập và phổ biến. Còn như người viết tự cho là mình được thần nhập thì là chuyện huếnh hoáng của cá nhân, nói ra chẳng bõ làm trò cười cho con trẻ. Cốt là văn bản thơ, là văn tự in ra trên giấy. Mà đọc vào đó thì tôi nói rồi, Thi vân Yên Tử là tập thơ, đành phải gọi vậy, đến mức tầm thường, tán chuyện chùa chiền lung tung, lăng nhăng. Cách đây vài ba năm, Hoàng Quang Thuận đã bắt trường đại học Quảng Bình hội thảo rùm beng về tập này. Một giảng viên gọi điện cho tôi hỏi thực chất thứ thơ đó, tôi bảo tầm phào, ở Hà Nội không ai nghe biết. Vậy cớ gì những nhà thơ biết làm thơ biết đọc thơ biết thẩm thơ ở một hội chuyên môn thơ văn của cả nước lại khen ngất trời, lại hội thảo ầm ĩ? Tôi chịu không biết những lý do ẩn đằng sau vụ này. Khi vụ việc xảy ra nhiều báo hỏi tôi, tôi bảo không muốn dây vào cái chuyện lố bịch. Tôi chỉ thấy sự đọc thơ thoát ly văn bản, bất chấp văn bản để nói lấy được, khen lấy được như vậy là một sự nhảm nhí, nhố nhăng. Và tôi gọi đó là cơn mê lú tập thể.