Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn chan dung tác giả. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chan dung tác giả. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 19 tháng 4, 2012

NHA VAN LE LUU


Trần Mạnh Hảo

Vừa rồi, tôi, kẻ viết bài này gọi điện thoại thăm nhà văn Lê Lựu, sau khi báo chí phỏng vấn ông, hỏi vì sao một nhà văn lớn như ông mà bị trượt giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học năm 2012 mới công bố. Ông cười với nhà báo và cả cười với tôi : “Chuyện nhỏ, ông quan tâm làm gì, ở đâu, đến ngay làm vài li với tớ”. Khi biết tôi đang ở Sài Gòn, Lê Lựu bồn chồn, rằng “thời trẻ tụi mình nghèo kiết xác, cà lơ phất phơ cả với nhau mà vui quá ông nhỉ ? “
Tôi biết Lê Lựu đang buồn, không phải buồn vì bệnh tật hay không được giải thưởng to cỡ 300.000.000 đ, mà buồn vì nhân tình thế thái, buồn vì đời nay tệ quá, tàn quá, xuống cấp quá, tha hóa quá, phi nhân quá. Hãy xem ông trả lời tờ báo An Ninh Thế giới số 1093 ra ngày 10-9-2011 của ông trung tướng công an Hữu Ước  theo blog Nguyễn Thông :
“Đọc mấy nhời của bác Lựu, giật mình, nghĩ sao mà tướng Hữu Ước dám cho đăng nhỉ, hay là bữa ấy đi công tác vắng, cấp dưới nó không báo cáo, xin phép. Mà cũng có lý, bởi giờ đây mình sợt tìm trên bản điện tử báo An ninh thế giới thì không có chữ nào, kết quả báo rằng không tìm thấy.

Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2011

BẢO SINH làm thơ, nuôi chó, chọi gà



  

Có người gọi ông là “lão khùng”. Có người gọi ông là nhà thơ dân gian trứ danh với những câu thơ ngạo đời xưa nay hiếm. Nhưng cũng có nhiều người biết đến ông là chủ của hotel chó mèo có một không hai ở Việt Nam. Vì thế ông có hỗn danh là “Sinh chó”. Chính ông cũng thừa nhận: “Làm thơ, nuôi chó, chọi gà/ Mấy ai biết được ông là nhà thơ” . Tất cả những bài thơ của Bảo Sinh, ông đều gọi chung là huyền thi. Ông nói để hiểu được thơ ông thì phải hiểu được thế nào “huyền thi”. Ông quan niệm sáng tác thơ bây giờ là phải “Viết những cái gì mà Google không tra được. Vì thời buổi bão hòa thông tin thế này, viết những cái gì có trên Google thì còn ai đọc nữa?”.





Ông chủ khách sạn, nghĩa trang chó mèo... làm thơ

VŨ VIẾT TUÂN

Ông chủ khách sạn chó mèo 
Vừa mới vào đến ngõ nhà Bảo Sinh, đã thấy biển chỉ dẫn: Khách Sạn Chó Mèo, 167 Trương Định. Ngay cổng là tấm biển to đùng: “Vương quốc chó mèo gà chọi”.Trong khuôn viên rộng hàng ngàn m2 giữa lòng thủ đô, có một tòa nhà khang trang, nhưng không dành cho người dành cho chó mèo. Bảo Sinh bắt đầu xây dựng khách sạn chó mèo từ năm 2000. Sau đó, ông còn lập thêm nghĩa trang chó mèo "để sau khi chết đi, linh hồn có chỗ đi về". Lại thêm hơn 700m2 giữa thủ đô.

Nhà thơ Nguyễn Bính: Hồn tôi giếng ngọt trong veo



 
Cái tài của Nguyễn Bính, là dù ông rất chú trọng về mặt vần điệu, song hơi thơ đọc lên nghe vẫn thanh thoát, tự nhiên, chữ nghĩa xem ra cũng không bị gò gẫm. Đặc biệt, trong nhiều trường hợp, như một ông thầy cao tay điểm huyệt,   Nguyễn Bính đã có cách nhấn nhá, luyến láy chữ nghĩa tài tình, tạo cho bài thơ, khổ thơ một sự thăng hoa, bứt phá rất ấn tượng. Nó như liều thuốc chống buồn ngủ khi người tài xế đang dong xe trên một cung đường êm ả, vắng người…Và cách luyến láy, nhấn nhá này được Nguyễn Bính sử dụng nhiều ngay từ lúc khởi nghiệp thơ cho mãi đến những năm về sau.







PHẠM KHẢI

Cùng với thời gian, càng ngày tôi càng nhận ra tầm vóc lớn lao của nhà thơ Nguyễn Bính. Không, ở đây tôi không nói theo cách của cố thủ tướng Phạm Văn Đồng khi ông nhận xét về thơ của cụ Đồ Chiểu, rằng “Trên trời có những vì sao có ánh sáng phi thường, nhưng con mắt của chúng ta phải chăm chú nhìn thì mới thấy và càng nhìn thì càng thấy sáng”. Với tôi, thơ Nguyễn Bính là nguồn nước giếng thơi trong mát. Ta chỉ thực sự thấy hết ý nghĩa của nó khi phải đối mặt với mênh mông sa mạc. Vâng, sa mạc của chữ nghĩa và sa mạc của hồn người.

Thứ Năm, 24 tháng 11, 2011

Nhà thơ Đỗ Trọng Khơi: Truân chuyên cuộc phẫu thuật chỉnh hình


Nha tho Do Trong Khoi Truan chuyen cuoc phau thuat chinh hinh



Từ đầu năm đã thấy Khơi lặng lẽ chắt chiu, dành dụm một số tiền và tâm sự với anh em, bạn bè là sẽ đi làm phẫu thuật chỉnh hình. Con người ấy kể cũng lạ, quanh năm chỉ nằm co quắp trên giường mà hay lo toan sắp đặt nhiều công việc lớn.
Hết mua đất, làm nhà ở thành phố, lại lo cho anh em, cháu chắt làm việc chỗ nọ, thi vào trường kia. Bây giờ lại tính việc mình đi mổ xẻ. Người bình thường nói đến phẫu thuật đã ngại, đã kinh vì chuyện động dao kéo vào người, vì tốn kém. Thế mà Khơi nói chuyện ấy cứ như không.
Thì ra, qua người bạn chí thiết Hoàng Năng Trọng, nay đã là Tiến sỹ Y khoa, Trưởng phòng Đào tạo Đại học Y Thái Bình và mấy anh em, bạn bè bác sỹ ở bệnh viện Đa khoa tỉnh như: Nguyễn Trọng Khìn - Phó GĐ, bác sỹ Phụng, bác sỹ Lợi… Khơi đã gặp và nói chuyện với TS Lê Đức Tố - Chuyên gia của một tổ chức phi chính phủ chuyên đi mổ chỉnh hình nhân đạo cho trẻ em tàn tật...

Thứ Hai, 21 tháng 11, 2011

Nhà thơ Trọng Khánh


  
Khi tôi còn lơ ngơ trước "cổng làng" văn nghệ Thái Bình, Trọng Khánh đã là người nổi tiếng. Anh nổi tiếng đến mức khi anh xuất hiện ở bất cứ một đám đông nào sẽ có không dưới một nửa số người ở đó vồn vã và lễ độ chào anh. Những người vồn vã thường là những người lớn tuổi, bạn bè hoặc các vị chức sắc của tỉnh còn những người lễ độ là học trò hoặc phụ huynh của các học sinh theo học Thầy giáo Khánh. Hơn tôi 10 tuổi, anh là bạn văn chương thân thiết của tôi ở chốn quê nhà. Khi tôi viết những dòng này, Trọng Khánh đang trị xạ tại Bệnh viên K. Đã có hàng trăm bè bạn văn chương, hàng vạn bạn đọc dân trí và học trò của Trọng Khánh đang hướng về anh cùng cầu chúc cho anh mau lành bệnh. Tiến sĩ Phạm Ngọc Ngoạn, Nhà thơ Trần Quang Quý đang đứng ra tổ chức in tập thơ thứ tám cho anh. Vợ anh, cô giáo Bùi Thị Đoan đang ngày đêm túc trực bên giường bệnh... 





Người làm đỉnh của ba "tam giác"!


BÙI HOÀNG TÁM


Trong con mắt người dân Thành phố Thái Bình quê tôi có tới ba ông Trọng Khánh. Một là Thầy giáo Trọng Khánh. Hai là nhà thơ Trọng Khánh và ba là một lãng tử Trọng Khánh.

Thứ Năm, 17 tháng 11, 2011

NGƯỜI NHẬN DIỆN VĂN HÓA LÀNG




Nhà nghiên cứu Nguyễn Thanh
Tôi biết ông không chỉ nghiên cứu về văn hóa làng xã, ông còn tham gia nhiều công trình nghiên cứu Hán Nôm có quy mô lớn trong nước và quốc tế như nghiên cứu về văn hóa sông Hồng, về nền văn minh lúa nước, về Thăng Long Hà Nội ngàn năm văn hiến ... nhưng tôi vẫn gọi ông như thế vì có lẽ không có ai ở Thái Bình và nhiều địa phương khác trong cả nước có những công trình nghiên cứu tường tận và sâu sắc về văn hoá làng như ông.
Năm 1998 ông đã xuất bản cuốn Nhận diện văn hóa làng ở Thái Bình. Là một người sinh ra và lớn lên ở quê lúa, đã sống ở nhiều nơi và xem nhiều sách vở nhưng chỉ khi được đọc tập sách trên của ông tôi mới hiểu rõ về lịch sử văn hóa làng mình, hiểu rõ các làng xã, các dòng họ và các danh nhân trong tỉnh. Mà không phải riêng tôi, rất nhiều người con khác của Thái Bình, kể cả những người đã và đang là quan chức ở địa phương cũng vậy, nếu chưa đọc những gì ông viết trong cuốn sách thì chưa thể hiểu tường tận về lịch sử văn hóa của quê hương.

Thứ Hai, 24 tháng 1, 2011

Nguyễn Bích Lan, phép màu sống trong chờ đợi


Hơn hai mươi năm chờ đợi, nhưng không có sự kỳ diệu nào của y học giúp cho Lan vượt qua được bệnh tật để sống một cuộc sống bình thường. Sự sa sút và đớn đau thân thể lúc nào cũng dồn cô về phía cái chết. Nhưng nghị lực, trí thông minh và nhất là tình yêu cuộc sống và sự say mê học hỏi, sáng tác và làm việc là phép màu đã vực Lan dậy và chắp cho Lan đôi cánh để Lan làm được những điều kỳ diệu mà rất nhiều người khỏe mạnh bình thường cũng không làm được.



NGUYỄN LONG

Cô bé Lan bắt đầu sống trong chờ đợi từ cái tuổi còn vô tư  cắp sách tới trường. Hồi học cấp I trường làng, Lan là cô bé xinh xắn, khoẻ mạnh và học giỏi toàn diện, bao giờ cũng đứng nhất lớp. Lên cấp II cô được chọn vào lớp chuyên Văn trường huyện ở thị trấn Hưng Hà. Lan vừa bước sang tuổi 13 thì một căn bệnh như từ trên trời đổ xuống đầu. Một buổi sáng từ nhà đến trường, Lan bất ngờ cảm thấy hai đầu gối tê điếng và người ngã gục. Cú ngã cũng nhẹ nhàng, nhưng đầu gối cô cứ co gập lại và đôi chân cứng đơ không tự đứng dậy được. Những ngày sau đó cô lại vấp ngã nhiều hơn và người Lan cứ gầy dộc đi. Bố mẹ Lan đưa cô đi điều trị  mấy tháng khắp các bệnh viện ở Thái Bình mà bác sỹ vẫn bó tay, bệnh tình Lan vẫn không thuyên giảm. Sau đưa Lan lên Hà Nội, phải chuyển qua chuyển lại 14 bệnh viện. Cô không thể nhớ nổi mình đã bị rút bao nhiêu ống máu, chịu đau đớn mấy lần rút tuỷ, cắt thịt để làm những thí nghiệm đặc biệt. Một thạc sỹ ở bệnh viện Bạch Mai chuẩn đoán Lan bị chứng bệnh hiểm Loạn dưỡng cơ tiến triển. Trẻ em bị bệnh này có thể chết sớm do sẽ biến chứng qua tim. Điều đáng buồn là hiện nay khoa học vẫn chưa tìm ra thuốc và phương pháp đặc trị. Và ông an ủi mẹ con Lan: phải chờ đợi.