Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 15 tháng 10, 2020

THƠ HAY THÁI BÌNH

 


THƠ HAY THÁI BÌNH

Thế nào là thơ đã khó, thế nào là thơ hay còn khó hơn nhiều. Đã bao nhiêu lời bàn kim cổ mà vẫn không có điểm dừng.

 Nay nhân kỷ niệm 50 năm thành lập Hội VHNT Thái Bình ( 1970 – 2020), tôi thử chọn thơ hay Thái Bình cũng chẳng có gì làm chuẩn, chỉ căn cứ vào hai điều:

-         Thơ Thái Bình là thơ của những người sống và làm việc ở Thái Bình. Những người quê Thái Bình đã sinh sống và sáng tác ở nơi khác  vài  ba chục năm trở lên và những người đã gắn bó với văn chương TB nhưng  hiện không ở TB nữa như: Trần Anh Thái, Đặng Hấn, Nguyễn Linh Khiếu, Kim Chuông, Bùi Hoàng Tám, Đàm Chu Văn...  thì không tính là thơ TB. Những người quê các tỉnh khác nhưng đã sông, làm việc và viết thơ ở TB vài ba chục năm nay, hơi thỏ của thơ vẫn là chất TB thì  gọi là thơ TB.

-         Thơ hay là do cấ nhân tôi cảm nhận và lựa chọn chứ không dựa trên thứ bậc, điều kiện nào.

Khi giới thiệu các tác phẩm thơ cũng vậy, không xếp thứ  bậc trên dưới trước sau, tiện ai thì giới thiệu trước, người chưa có đủ văn bản tài liệu thì giới thiệu sau, và đã là hay thì cũng không  cho là ai hơn ai kém cả.

Thứ Năm, 4 tháng 5, 2017

CHÂN DUNG NHÀ THƠ VIỆT HIỆN ĐẠI

Rất nhiều người đã vẽ chân dung những nhà thơ Việt hiện đại, Đỗ Hoàng cũng làm theo kiểu riêng ông, không xếp loại sau trước, không phân biệt thế hệ tuổi tác, chắc ông chỉ thể hiện cảm nhận riêng của mình. Bởi thấy có nhắc đến mình, một kẻ làm thơ dở mùa nêm in lại cho vui. (nguyenlong - theo trannhuong.com)

Đỗ Hoàng


PHẦN ( I )


1 - Hữu Thỉnh chẳng còn bài nào,
Xe tăng vấp phải tường rào thi ca!

2 - Chế Lan Viên quá tài ba
Cách tân, truyền thống thật là tuyệt luân!

3 - Phùng Cung chịu bao phong trần
Để thơ ca Việt đến gần Trời cao!

4 - Cũng nên nhắc bác Nguyễn Bao
Cùng em Định Hải đã vào văn chương!

5 - Phùng Quán tính cách khác thường
Lưu danh sử sách cũng đương luận bàn!

6 - Lê Đạt là bậc siêu phàm
Công an đặt bục phải mang suốt đời!

7 - Hoàng Trung Thông chỉ mấy nhời,
Bên ta cũng thích, bên người cũng ưa!

8 - Trần Dần chẳng phải tay vừa
Nô ben cầm chắc ngàn xưa ai tày!

9 - Nguyễn Hữu Đang sánh trời mây,
Mặc cho hỗn thế đọa đày nhân gian!

10 - Hoàng Cầm tình ái đa mang
Tài thơ số một trên toàn Đông Dương!

11- Lưu Trọng Lư không tầm thường
Tiếng Thu là đủ khơi nguồn nghìn thu.

12 - Nhạt nhàn văn xuôi Đỗ Chu
Nhảy qua thơ phú làm ngu thi đàn!

13- Buồn cho anh Vũ Từ Trang
Buôn gỗ sung sướng lại quàng thêm thơ.

14 - Mai Phương chẳng có mộng mơ
Ngợi ca chủ mỏ đem thơ đổi tiền!

15 - Phạm Tiến Duật cổ động viên
Để bao máu lính dính liền chân mây!

16 - Lê Thanh Nghị dân trai cày
Phê bình, thơ phú chẳng say lòng người!

17- Hoàng Nhuận Cầm đáng bôi vôi
Coi cuộc đánh đấm như chơi chắt chuyền!

19 - Thơ vô lối Nguyễn Khoa Điềm
Nên đưa tất cả búa liềm lại phang!

20 - Hương thầm của Phan Thanh Nhàn
Xóm đê nhìn lại chỉ toàn cỏ rau!

21 - Trúc Thông đau chữ, đau câu
Bờ sông vẫn gió từ lâu nhạt nhèo!

22 - Nguyễn Quang Thiều đã phăng teo
Sính làm Vô lối, cố đeo làm gì!

23 - Mai Văn Phấn cũng bỏ đi
Sở Đoan, Thuế vụ thư thi ai màng!

24 - Rất lạ chàng Hồng Thanh Quang,
Hang hùm, nọc rắn vẫn vang thơ tình!

25 - Nguyễn Trọng Tạo tỉnh tình tinh
Nhạc thì một phách, thơ đinh đóng hòm!

26 - Nguyễn Đình Chính vượt đạn bom,
Đi tìm lửa khéo bị chơm ổ gà

27 - Trần Trương đừng nhắc tên ra,
Kẻo mà xấu hổ thơ ca nước mình!

28 - In sa ra - gã Chăm tinh
Tiếng Việt nói ngọng còn bình thi thư!

Thứ Bảy, 13 tháng 2, 2016

LỜI CỦA MỘT NHÂN DÂN

MỘT BÀI THƠ HAY CỦA NHÀ BÁO NGUYỄN QUANG VINH

LỜI CỦA MỘT NHÂN DÂN

NGUYỄN QUANG VINH
Nhân dân là mạ tôi
Tuổi 83, trước khi đi vào cát
Mạ chỉ biết một chữ tên mạ thôi
Sợ máy bay, ngồi hầm suốt thời kỳ chiến sự
Nhưng sẵn lòng dâng cho Tổ Quốc 4 đứa con ra trận
Tóc bạc trắng, chân yếu, mắt mờ, khát khao ngày giải phóng.
Nhân dân
Cày sâu cuốc bẩm
Rét buốt vẫn cắm tay xuống bùn gây mầm hạt lúa
Mái tóc nhân dân vương mùi rơm rạ
Bàn chân nhân dân giẫm trên phân bò, bùn, rác
Cho đất nước bội thu
Cho đất nước hiện đại
Cho đất nước thái bình
Đôi mắt nhân dân hiền từ như hạt lúa
Tiếng cười nhân dân vô tư như tiếng nước chảy vào bờ ruộng, bờ ao
Tấm lòng nhân dân như sen cửa phật, biết chở che và biết bao dung
Nhân dân không quên mặt ai
Chỉ có những kẻ tiểu nhân, bội ước thường quên mặt nhân dân
Nhân dân xây thành đắp lũy
Nhân dân thế chấp cuộc đời mình cho cháu con một chữ Việt Nam.
*
Tôi, một nhân dân
Bạn,một nhân dân
Em, một nhân dân
Nước mắt nhân dân mặn như giọt mồ hôi
Bàn tay nhân dân chai cứng cầm cày cuốc
Ai biết nhớ mùi phân bò vương trên đường làng
Ai biết nhớ mùi rơm rạ cháy mùa thu hoạch
Ai biết nhớ bà mẹ còng lưng ngóng đợi con ngày thắng trận
Ai nhớ củ khoai nhân dân trao vào ngày đói giữa rừng sâu
Như thế dù là vai trò trưởng thôn hay Chủ tịch
Nhân dân thân thương gần gũi
Nhân dân thân thương che chở
Nhân dân thân thương ủng hộ
*
Những năm qua nước mắt nhân dân rơi nhiều nơi
Rơi trên ruộng lúa nương khoai
Rơi chốn công đường
Rơi trên nền nhà, mồ mả
Nhân dân không oán thán
Nhưng buồn
Nỗi buồn nhân dân có thể làm trời cũng phải khóc
Ai không biết nhân dân buồn
Ai không biết nhân dân khóc
Ai không biết nhân dân nổi giận
Làm người không đáng, đáng gì làm quan
Đừng leo lẻo hứa
Đừng reo réo ngụy biện
Đừng xoen xoét giãi bày
Xấu tốt, cao thấp, đắt rẻ, u minh nhân dân đều biết
Nhân dân là cội rễ
Đừng làm bật gốc
Hãy vun vén cuộc sống cho nhân dân
Hãy quý trọng từng sợi rơm nhánh rạ
Hãy tôn trọng cả những bãi phân bò khô nơi ruộng lúa
Nhân dân là cha mẹ
Bất hiếu với cha mẹ há dám mặt làm người
Hãy vạch lá bắt sâu
Giữ cho cánh đồng nhân dân tươi tốt
*
Một nhân dân gửi tâm sự đáy lòng này
Đến nhiều nhân dân khác
2 giờ sáng Rằm tháng 7/2013- Mùa báo hiếu Nhân Dân.
Nguồn: cuvinhkhoailang

Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2015

HÙNG CA DIÊN HỒNG

Nguyễn Khắc Phục (Theo Trần Nhương.com)


            1
Con dân nước Việt
Biết mình đang ở đâu trong thế giới
Sông ngắn hơn Amazôn
Núi thấp hơn Êvơrét
Việt Nam
Tay làm hàm nhai
Thạo cày cuốc, chăn tằm và chài lưới
Sức không đủ bao trùm mấy cõi
Chí không xa mong dẫn dắt loài người
Chỉ cốt ấm ba tháng hè, no ba ngày tết
Tuần chay nào cũng có nước mắt
Bán anh em xa mua láng giềng gần
Thương người như thể thương thân
Việt Nam


Chín bỏ làm mười
Cười như thở cả buồn vui hờn giận...

Thứ Sáu, 4 tháng 7, 2014

TỔ QUỐC
Thơ của PHẠN XUÂN TRƯỜNG

... “Có phải bây giờ anh mang đánh đĩ cả lòng tin”
Việt Phương

1.
Bốn nghìn năm bao bài học nhớ đời
Câu chuyện nỏ thần mới nguyên như cũ
Vua cả tin - dân nhầm minh chủ
Nay răng cắn môi, đồng chí hoá kẻ thù
Chó sói đã gửi ba chân vào hang thỏ (1)
Thì chuyện gì sẽ phải xảy ra

Đồng chí ư! Tin đến ngây thơ
Sau nụ hôn má đầy nấm độc (2)
Đã là rắn chẳng con nào không có nọc
Lời nhân sâm gan ruột tẩm nhân ngôn
Khoác áo thầy tu dao giắt sau lưng
Ngực đồng chí ròng ròng máu rỏ
Bốn nghìn năm rồi bốn nghìn năm nữa
Chó sói đội lốt cừu vẫn chó sói, con ơi!
Sông Bạch Đằng vẫn ngầu máu tươi
Cọc Bạch Đằng vẫn còn nhọn hoắt
Sóng gầm lên gươm khua ngựa thét
Đến hôm nay vẫn chưa hết căm hờn
Ải Chi Lăng và Mục Nam Quan
Từng ngọn cỏ vẫn là chiến luỹ...

2.
Quên sao được những năm đánh Mỹ
Ngoại giao bóng bàn là bán luôn đồng chí
Ai cộng sản ai là con đĩ
Cùng tôn thờ chủ nghĩa Mác đấy thôi
Sài Gòn 1975 sắp kết thúc rồi
Ai thoả thuận với Dương Văn Minh nhằm thế chân giặc Mỹ
Ai cộng sản ai là con đĩ
Năm 79 ai đằng sau Khơ Me đỏ giật dây
Mẹ Việt Nam thương tích còn đầy
Hết nghĩa trang đất liền lại đến nghĩa trang ngoài biển
Rắn nằm lại sau năm 79
Nuôi mộng bá quyền góc chợ quẫy đuôi
Thuốc độc tẩm vào nho, táo, lê tươi
Thạch tín trộn vào sữa bột
Mộng bành trướng đang ngấm ngầm huỷ diệt một dân tộc
Điôxin cũng chửa là gì
Lê Chiêu Thống nghìn đời vết nhục còn ghi
Nay lừng lững quả bom bùn trên nóc nhà Đông Dương chưa nổ
Những khuôn mặt đời Đường lố nhố
Xó chợ, làng quê, len lỏi phố phường
Những ánh mắt gườm gườm
Vươn cánh tay của loài bạch tuộc
Lè chiếc lưỡi bò đòi nuốt biển Đông
Bốn nghìn năm dòng dõi Lạc Hồng
Còn một người không một lần khuất phục
Dẫu sống khổ còn hơn sướng nhục
Hoàng Sa là máu thịt của Việt Nam
Đất mẹ nghìn đời không hết gian nan
Vừa thoát khỏi gông cùm đế quốc
Lại gặp hoạ cộng sản Trung Quốc
Muốn non nước này trở về Giao Chỉ, Cửu Chân
Dòng dõi Lạc Hồng “thà làm quỷ nước Nam” (3)
Mặc các ngươi có tên lửa Thần Châu hay sân bay vũ trụ
Bố xin làm quả bom chờ nổ
Tan xác rồi không cần bằng Tổ Quốc Ghi Công.
Hồn nhập vào lá cỏ hoá mũi chông
Muôn lá lúa thành lưỡi gươm nhọn  hoắt
Một hòn sỏi cũng hoá thành viên đạn
Bắn vào tim những cộng sản làm càn (4)
Bốn tốt ư! Mười sáu chữ vàng
63 người lính ở Gạc Ma không chết vì Giặc Mỹ
Lại hy sinh từ họng súng người đồng chí Trung Hoa
Con ơi!
Nếu tin rằng gái điếm biết ăn năn và lời thề thằng nghiện
Thì con sẽ hiểu thế nào là tráo trở và bắt cá hai tay
Mèo trắng, mèo đen uống máu để say
Rắp tâm đẩy dân tộc này xuống dưới hầm tai vạ (5)
Tâm địa ấy không thế thì mới lạ.



3.
Buồn cho những người dán tem nhãn thơ văn
Vỗ ngực làm “sỹ phu” thời hiện đại
Tốn giấy mực làm thơ khóc chuyện tình ngang trái
Sếch rẻ tiền tung hô hậu hiện đại
Kẻ bất tài lời lẽ con buôn
Đòn hội đồng hùa nhau cắn đồng nghiệp
Nơi chiếu rượu từng say be bét
Chém gió vung tay đe hất đổ cả Thiên đường
Cái danh hão không có tên xét thưởng
Mà xâu xé nhau không tiếc chữ tiếc lời
Đất Mẹ đau thương biển Đông sục sôi
Không cấm khẩu chỉ miệng câm như hến
Sướt mướt làm thơ khóc đò không bến
Mặc đồng chí đang gặm dần từng tấc núi thước sông
Cả một Hoàng Sa là máu thịt của cha ông
Con của Mẹ giữa trùng khơi sóng gió
Một hạt cát Hoàng Sa đang vùi trong đau khổ
Kẻ cướp nhầm là nối khố
Bốn nghìn năm mà vẫn không tỉnh ngộ
Thế kỷ 21 rồi không chọn được bạn mà chơi
Quyền lợi nhóm lớn hơn trời
Tim trong sáng nhìn xuyên bóng tối
Ai thủy chung và ai phản bội
Bố là thằng ngu đi giữa cuộc đời
Chẳng dám hơn ai về lòng yêu nước
Trước kẻ thù thơ không làm gì được
Bố sẵn sàng làm quả bom chờ nổ: Con ơi!

Thứ Sáu, 11 tháng 10, 2013

BẤT TỬ



Thơ Nguyễn Trọng Tạo kính viếng Đại tướng
Theo blog Nguyễn Trọng Tạo

Thánh Gióng về trời. Thánh Giáp về quê
Vì Dân Nước Người trở thành Bất Tử
Thành Núi thành Mây thành Ruộng, Đồng, Sông, Bể
Thành tượng hình chữ S trấn biển Đông

Thành Đền thờ trong mỗi tấm lòng Dân
Thành Ngọn đuốc soi đường đêm tăm tối
Thành Mặt trời cho trần gian nắng mới
Thành Mặt trăng vành vạnh tấm gương vàng


Người ba năm không nói không cười vươn vai thành Phù Đổng
Người cuối đời phải dấu ánh sao Khuê trong tấc dạ trung thành
Nhẫn và Vinh đốn ngộ Vinh và Nhẫn
Trái tim hồng thành Xá lị, Kim đan

Người không nghĩ mình sẽ hóa Thánh nhân
Khi nằm xuống cả non sông thương khóc
Cả non sông thành Rồng chầu Hổ phục
Tôn vinh Người vị Thánh của lòng Dân

Bắn lên trời cao những tiếng sấm vang rền
Tiễn Người vào Bất Tử
Nghe trái đất rùng mình thương nhớ
Hướng về Người lấp lánh giữa trời sao…

Hà Nội, 10.10.2013

Thứ Hai, 22 tháng 4, 2013

ĐẤT NƯỚC NHỮNG THÁNG NĂM THẬT BUỒN


Nguyễn Khoa Điềm


Đất nước những năm thật buồn
Nửa đêm ngồi dậy hút thuốc vặt
Lần mò trên trang mạng tìm một tin lành
Như kẻ khát nước qua sa mạc
Chung quanh yên ắng cả
Ngoài đường nhựa vắng tiếng xe lại qua
Người giàu, người nghèo đều ngủ
Cả bầy ve vừa lột xác
Sao mình thức?
Sao mình mải mê đeo đuổi một ngày mai tốt lành?
Bây giờ lá cờ trên Cột cờ Đại Nội
Có còn bay trong đêm
Sớm mai còn giữ được màu đỏ?
Bây giờ con cá hanh còn bơi trên sông vắng
Mong gặp một con cá hanh khác?
Bao giờ buổi sáng, buổi chiều nhìn ra đường
Thấy mọi người nhẹ nhàng, vui tươi
Ấm áp ly cà phê sớm
Các bà các cô khỏe mạnh yêu đời
Hớn hở tập thể dục
Bao giờ giọt nước mắt chảy xuống má
Không phải gạt vội vì xấu hổ
Ngước mắt, tin yêu mọi người
Ai sẽ nắm vận mệnh chúng ta
Trong không gian đầy sợ hãi?
Những cây thông trên núi Ngự Bình thấp thoáng ngọn nến xanh
Đời đời an ủi
Cho người đã khuất và người sống hôm nay …

22.4.2013

Nguồn: Quê Choa.

Thứ Ba, 16 tháng 4, 2013

Đừng tưởng




Đừng tưởng


Đừng tưởng cứ núi là cao
Cứ sông là chảy, cứ ao là tù
Đừng tưởng cứ dưới là ngu
Cứ trên là sáng cứ tu là hiền
Đừng tưởng cứ đẹp là tiên
Cứ nhiều là được cứ tiền là xong
Đừng tưởng không nói là câm
Không nghe là điếc không trông là mù
* * *

Thứ Tư, 27 tháng 3, 2013

Những con chữ biểu tình


Những con chữ biểu tình

376568_304512359651712_60558138_nNTT: Được tin tàu Trung Quốc nã đạn vào ngư thuyền Quảng Ngãi trên vùng biển thuộc hải phận Việt Nam, lại nhớ đến những cuộc biểu tình chống TQ xâm phạm lãnh hải trước đây. Giờ thì im lặng quá, vì đã có “đảng và nhà nước lo”. Lại nghe các ông nghị đưa ra nhiều đề xuất phản cảm như “Đi kiện phải nạp tiền đặt cọc”, “Gửi tiền tiết kiệm phải nộp thuế”, “CA có quyền bắn người chống người thi hành công vụ”, “Quân đội chỉ trung với đảng…”, v.v… Nghe cứ tức anh ách. Đành phải cho mấy con chữ nó đi biểu tình thay người vậy…
Dân không được biểu tình. Những con chữ biểu tình
Những con chữ dàn hàng ngang hàng dọc
Quảng trường giấy, chữ sắp hàng dày đặc
Chữ hô vang “đả đảo”, “hoan nghênh”…
Đả đảo bọn ngoại bang cướp thuyền, cướp biển
Đả đảo bọn quan tham quan nhũng hại Dân
Đả đảo bọn cướp ngày chém giết
Bọn đạp lên pháp luật làm càn.
Hỡi những chiếc dùi cui hãy quay về đúng hướng
Hỡi súng ngắn súng dài đừng nã đạn vào Dân
Hỡi quân đội hãy xả thân vệ quốc
Hỡi đảng hãy nghe Dân như từng đã bao lần…
Những con chữ hiến thân vì Tổ quốc
Dù mực đen mực đỏ mực xanh
Viết trên mạng hay viết trên giấy úa
Viết bằng tim bằng máu của chính mình.
Chữ hoan nghênh chính đại quang minh
Chữ đâm thủng trò mị dân đen tối
Hoan nghênh người có công, tuyên phạt quân phạm tội
Chữ hát vang Bài ca chữ tự do…
Chữ biểu tình cho áo ấm cơm no
Chữ biểu tình cho dân giàu nước mạnh
Chữ biểu tình cho quyền được sống
Chữ biểu tình cho Độc lập Hòa bình
Hỡi đàn-cừu-con-chữ hãy đứng lên
Đứng dày đặc trên bản đồ Tổ quốc
Những con chữ mấy nghìn năm có được
Chữ là Dân – chữ không chết bao giờ.
Hà Nội, 26.3.2013
NTT

Thứ Ba, 12 tháng 3, 2013

THƠ VIẾT CHO CON


Nhân ngày sinh con trai lần thứ 14, xin post lên mấy tấm hình gia dinh ngày sinh và bài thơ viết ngày mới sinh con. Chúc con sinh nhật vui vẻ

THƠ VIẾT CHO CON

          Viết ngày sinh con trai Nguyễn Nam
                        tháng 3 năm 1999
 
Muộn mằn giờ mới sinh con
mẹ tin còn có trời tròn đất vuông
bố nhìn ra những con đường
ở sau phía những yêu thương mặt người

Khi con cất tiếng chào đời
từ muôn thuở đã có trời đất xanh
đất nuôi cây cỏ hiền lành
trời cao vô tận chẳng thành hư không

Và cây lúa vẫn trên đồng
dầm mưa dãi nắng cho bông lúa vàng
ngày mai con chớ quên làng
nơi ngàn năm đất họ hàng tổ tiên

Đừng khinh kẻ khó người hiền
cho dù cái ác đồng tiền lên ngôi
hư danh bèo bọt mà thôi
đời người thoáng chốc đời người dài lâu

Bố đi sương điểm mái đầu
chân trời góc bể nông sâu xa gần
sang hèn vinh nhục phù vinh
về rưng rưng được một lần ôm con

Ngàn đời máu vẫn mầu son
và trời đất vẫn vuông tròn hôm nay



Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013

THƠ VỀ NONG THÔN, NÔNG NGHIỆP, NÔNG DÂN


THƠ VỀ NONG THÔN, NÔNG NGHIỆP, NÔNG DÂN

          Hiện nay Đảng, Nhà nước đang chú trọng chính sách phát triển Nông thôn, nông nghiệp, nông dân. Cụ thể là chính sách phát triển nông thôn mới. Ở mọi địa phương, báo chí và văn học nghệ thuật đều phát động viết về Tam nông. Thường dân tôi từ trước tới nay hầu như chỉ làm thơ về đề tài này: Làng quê, đồng ruộng và người quê…
          Nhân dịp này xin post lên một số bài để hưởng ứng phong trào


NHỮNG BÀI THƠ VỀ LÀNG


Về làng
 
Dẫu đi cuối đất cùng trời
về làng ta vẫn là người nhà quê
vẫn màu cỏ mướt chân đê
tự thời chân đất nón mê đến giờ.

Đã qua trăm bến ngàn bờ
giờ về bến nước tuổi thơ vẫn đày
bao mùa mưa giật bão dây
cánh cò trắng muốt còn bay ngang đầu.

Trăm lần triết lý nông sâu
cũng không mua nổi một câu thật thà
mây tìm về phía trời xa
ta bơi ngược gió nhận ra đường làng.

Thứ Tư, 20 tháng 2, 2013

BAO GIỜ


BAO GIỜ

Nguyễn Long

Bao giờ làng ổn dân yên
miếng cơm manh áo lại hiền như không
đất làng chẳng có bão giông
lúa khoai no đủ nhà nông bốn mùa.

Bao giờ sáng chúa hiền vua
để cho thuận nắng hoà mưa đất trời
ruộng đồng hết cảnh thu hồi
làng không phiêu dạt dòng người ly hương.

Bao giờ hải đảo biên cương
không còn tranh chấp máu xương chất chồng
bốn bề dài rộng Biển Đông...
là non nước Việt chứ không của Tầu

Thứ Hai, 24 tháng 12, 2012

TRIỀU ĐÌNH


TRIỀU ĐÌNH

Võ Trung Hiếu
imagesTriều đình
Một bản tấu dâng
Một ánh mắt quắc lên
Dăm ba chiếc đầu rơi xuống
Hàng trăm thân phận dập vùi …
Triều đình
Xông xênh hai hàng bá quan văn võ
Cuộc cờ lúc đen lúc đỏ
Ai phải – ai trái
Ai lớn – ai nhỏ
Ai trọng – ai khinh …
Triều đình
Nay phủ chúa, mai cung vua
Nhưng long bào có màu của đất
Vua chúa không sinh ra từ đáy ngai vàng
Mà là người thật
Người thật nghĩa là từ dân mà ra …
Triều đình
Lắm người nhiều ma
Những cuộc chiến triền miên
Phụ nữ – bạc tiền – ngai vàng – lãnh thổ
Thịt nát, xương tan, máu đổ
Hỉ-nộ-tham-sân-si-ái-ố
Bao giờ rủ lòng, buông kiếm dừng tay ?
Triều đình
Ai tỉnh ai say …
Ai trung thần, ai ái quốc ?
Ai sẵn lòng thắp mình thành đuốc
Soi đường trong đêm ?
Triều đình
Lịch sử bao lần gọi tên
Minh quân khác hôn quân
Minh chúa không đi cùng bạo chúa
Vàng ròng không sợ lửa
Cây lúa chín biết cúi đầu
Cho xã tắc bền lâu…
Triều đình
Bao cuộc bể dâu
Lòng dân vững thì cơ đồ vững
Lòng dân là thế trận
Không dân cũng chẳng còn triều …
Triều đình
Thành quách ngất trời rồi cũng rong rêu
Vua hay chúa cũng đến ngày thiên cổ
Vùi mình nhạt nhoà trong trập trùng lăng mộ
Ai thấu hết nỗi buồn …
Ai chạm được niềm vui ?
Nhân dân mới là hoàng đế không ngai
Quan nhất thời, dân luôn vạn đại
Ngồi nhìn rong rêu nghĩ chuyện triều đình
Nghe cát bụi nói những lời thông thái …
Ngoài kia mênh mông ngút ngàn bờ bãi
Kinh thành nào trong lòng ta ?