Trang

Thứ Bảy, 15 tháng 11, 2014

MỘT NHÀ VĂN CHƠI NGÔNG


BÀN VỀ LÁ THƯ NGỎ CỦA TRẦN THÀNH TRUNG
Rất tình cờ ngồi đánh cờ tướng tại CLB Lê Qúy Đôn Thái Bình số 11 phố Quang Trung, Tôi thấy mọi người đang bàn nhau về “lá thư ngỏ” của bác nhàVăn xa quê, viết về, vườn tượng trong đó có tượng của Đại Tướng Võ Nguyên Giáp đang chuẩn bị khánh thành,của ông nhà văn Võ Bá Cường ở thôn Chàng xã Đông Dương huyện Đông Hưng tỉnh Thái Bình,gửi cho các đồng chí trong ban thường vụ Tỉnh Uỷ tỉnh Thái Bình,và một vài nhân vật khác .
Để hiểu thật kỹ tôi mượn một bác lá thư ấy để xem quả thật xem thư tôi càng hiểu thêm những điều đồn thổi về Nhà Văn Võ Bá Cường không ngoa chút nào, đang mải chìm trong dòng suy tư tôi thoáng nghe mấy cụ trong tổ thơ của CLB Lê Qúy Đôn nói và cười “ thế ông Nhà Văn họ Võ ngày xưa là người tạp vụ ở Hội Văn Nghệ Thái Bình à”, “hết lá mơ, nhà xí bẩn” là công việc chính của ông ấy, thì ông Xuân Ba chả viết trong báo Tiền Phong đấy thôi”.

Trong thư ông Trần Thành Trung có bàn tới việc ra giấy phép cho sao chép tượng của Đại Tướng mà Sở VHTT & DL Thái Bình cấp cho ông Võ Bá Cường, sau đó thuê Nghệ Nhân Kông Chuẩn thực hiện .Việc ra giấy phép làm Tượng và vườn tượng không thể đơn giản như trong thư ông Trần Thành Trung đề cập, đây là cả một vần đề mà trong công ước Berne đã quy định” Các tác phẩm dịch,mô phỏng, chuyển nhạc và các chuyển thể khác từ một tác phẩm văn học hoặc nghệ thuật đều được bảo hộ như tác phẩm gốc, miễn không phương hại đến quyền tác giả của tác phẩm gốc”.

Thứ Năm, 6 tháng 11, 2014

TRÒ ĐÙA LỐ BỊCH VỚI TƯỢNG DANH NHÂN

Lâu rồi mình không vào các blog của các nhà văn, nhà báo thân quen nên không theo dõi được dư luận của những người đồng nghiệp. Hôm nay rỗi rãi tình cờ vaod lethieunhon.com, đọc được bài viết về một ông nhà văn Thái Bình. Biết là chẳng hay ho gì cái chuyện nhòm vào nhà người khác. Nhưng lâu nay thấy người cùng giới, người ngoài giới nói nhiều về chuyện này. Nếu một người nói thì chẳng để ý làm gì, nhưng cả trăm người xa gần đều nói giống nhau và đưa tin giống nhau. Nên mình cũng đưa lại bài này, dù không biết tác giả LẠI HOÀNG là ai cả (nguyenlong.thuongdan)


TRÒ ĐÙA LỐ BỊCH VỚI TƯỢNG DANH NHÂN
LẠI HOÀNG
Những ngày này ở tỉnhThái Bình vẫn chưa ngớt lời bàn về bức tượng Đại tướng Võ Nguyên Giáp đặt ở góc sân từ đường của nhà văn Võ Bá Cường. Trên trang mạng của nhà văn Trần Nhương, nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn nhà thơ Bùi Hoàng Tám v.v đã có hàng trăm ý kiến phản bác bức tượng này. Tôi bán tin bán nghi tìm đường về làng Chàng, xã Đông Dương, huyện Đông Hưng, Thái Bình- quê hương ông nhà văn họ Võ để được tận mắt thấy, tận tay sờ bức tượng và để tìm hiểu một trò đùa thách thức dư luận...

Chủ Nhật, 12 tháng 10, 2014

VĂN TẾ THẬP LOẠI GIÁO SƯ

Điểm danh các loại người trong VĂN TẾ THẬP LOẠI GIÁO SƯ



Nguyễn Trần Sâm

Năm 2010, trên hàng chục (có thể hàng trăm) trang mạng xuất hiện tác phẩm khuyết danh Văn Tế Thập Loại Giáo Sư (gọi tắt là Văn Tế). Về hình thức, đây không phải loại văn tế đặc trưng mà là thơ song-thất-lục-bát, bắt chước Văn Tế Thập Loại Chúng Sinh của Cụ Tiên Điền. Tôi đọc và thực sự kính phục tác giả của nó. Trong vỏn vẹn 392 chữ, tác giả đã vẽ nên một bức tranh hiện thực sinh động về cuộc đua chen mua bằng bán tước, với tài dùng từ ngữ không chê vào đâu được, từng từ được chọn lựa đắt đến mức không thể nào thay thế nổi. Tôi nghĩ tác phẩm này xứng đáng được đưa vào sách giáo khoa Văn của các thế hệ sau.

Thứ Năm, 11 tháng 9, 2014

Bài thơ KHÓC BẰNG PHI có phải của Vua Tự Đức ?


Trong cuốn sách phê bình văn chương: “Chương Dân thi thoại” (1931), Phan Khôi (1887-1959) hai lần dẫn: “Đức Dục Tôn ngự chế điệu một bà phi “Đập cổ kính ra tìm lấy bóng/ Xếp tàn y lại để dành hơi”; bài Khóc Bằng Phi kính lục ra đây: “Ới thị Bằng ơi đã mất rồi/ Ớ tình ớ nghĩa ớ duyên ôi/ Mùa hè nắng chải oanh ăn nói/ Ngõ sớm trưa sân liễu đứng ngồi/ Đập cổ kính ra tìm lấy bóng/ Xếp tàn y lại để dành hơi/ Mối tình muốn dứt càng thêm bận/ Mãi mãi theo hoài cứ chẳng thôi” (theo sách 10 thế kỷ bàn luận về văn chương, tập II, Nxb GD, 2007, tr 47-48). Nhà nghiên cứu (từng làm Bộ trưởng Bộ Giáo dục) Nguyễn Văn Huyên (1908-1975) trong sách Hát đối đáp của nam nữ thanh niên, xb tại Pháp, 1934; chép bài thơ cũng coi là của Tự Đức khóc Bằng Phi, tuy có khác đôi từ (in lại trong Văn học Việt Nam thế kỷ XX,lý luận phê bình nửa đầu thế kỷ, quyển 5, tập III, Nxb Văn học, 2004, tr 910).  Nhưng đến đầu những năm 40 thế kỷ XX, lại có ý kiến bác lại thuyết trên.


BÀI THƠ “KHÓC BẰNG PHI” CÓ PHẢI CỦA VUA TỰ ĐỨC?

ĐỖ TIẾN BẢNG

Hai câu thơ:
Đập cổ kính ra tìm lấy bóng
Xếp tàn y lại để dành hơi  
Hiện nay, nhiều người vẫn cho hai câu thơ lưu truyền trên là của Tự Đức.  Đây là hai câu trong một bài thơ có tên đề “Khóc Bằng Phi” được một số nhà nghiên cứu đưa vào sách. Tin tác giả là Tự Đức, có không ít người phân tích bình tán cảm hứng của vị vua hay chữ triều Nguyễn này. Nhưng thực ra vấn đề tác giả không phải đã khẳng định như một số người vẫn đinh ninh, mà còn tồn nghi về “tác quyền” của hai câu thơ, cũng như cả bài thơ này.   

Thứ Năm, 14 tháng 8, 2014

NGƯỜI VIỆT VÀ NGƯỜI ĐỨC

Là một trong những người Việt Nam đã từng sống nhiều năm ở Đức, tôi hiểu được những điều cơ bản của dân tộc Đức và xã hội Đức khác với dân tộc Việt Nam và xã hội Việt Nam trong giai đoanh hiện nay thế nào. Thấy bài viết của nhà văn Phạm Thị Hoài bàn về vấn đề tâm đắc này tôi tải về để làm tư liệu.

Phạm Thị Hoài/ (Theo quechoablog)

Quê hương thứ hai của tôi khác hẳn quê hương thứ nhất. Khí hậu, thể chế chính trị, tổ chức xã hội, ngôn ngữ và văn hóa, đời sống hàng ngày, phong tục tập quán và tính cách con người, cây, nước, không khí và bầu trời… Cả chó, mèo, vịt, chim bồ câu và vi khuẩn cũng khác.

 Chỉ có dân số, diện tích [1] và vài chục năm trong lịch sử cận hiện đại là tương đối gần nhau. Tôi thuộc phe không tin rằng bộ gene sinh học góp phần quyết định số phận của một dân tộc [2], vậy mà nhiều khi phải phân vân: Người Việt và người Đức dường như được hai tạo hóa nhào nặn bằng hai chất liệu không thể khác nhau hơn.

Thứ Ba, 5 tháng 8, 2014

Ráp vần vè và(o) thơ


(Theo phongdiep.net)

BIỂN BẮC
Dẫn nhập
Chúng tôi nhớ trước đây - khi luận bàn về thơ, ở trên những vuông chiếu, hay bàn tròn hoặc ở sân diễn đàn thông tin giấy và điện tử - người ta thường hay đóng ấn cho những sáng tác “không ưa” rằng: đây là một bài viết có vần, là một bài vè chứ đâu phải thơ?!
Ráp vần vè và(o) thơ
Hình ảnh một Griots của châu Phi - Ảnh: internet


Chúng tôi thấy bây giờ - khi nhận xét về thơ, khi phản ánh về thơ tân hình thức (Việt) - người ta phóng ngay mũi luận đích vào nhiều những sáng tác thơ Tân Hình thức (THT): không có âm vần, thấy nó lùng bùng như là một bài nhạc Ráp[A], chứ đầu phải (vần(g)) thơ?! Thậm chí có nhiều người thực hành thơ THT, khi đánh giá chất THT của nhiều sáng tác, giơ bảng: là một bài Ráp, thiếu nhạc điệu/ nhạc tính, không phải là thơ THT!

Suy diễn như thế có vẻ khẳng khăng Ráp không có thể vần, âm vận, nhạc nhịp và hẳn nhiên không thể là thơ. Mà cho dẫu có vần cũng không hẳn là thơ vì có thể chỉ là vè.

Vì khuôn khổ của bài viết có hạn, nên chúng tôi chỉ chọn tô đậm đề tài Rap, tuy nhiên một cách tổng quan, để tìm câu trả lời cho câu hỏi:

Rap có phi là thơ không? 

Thứ Ba, 15 tháng 7, 2014

GỬI NHỮNG CÔN ĐỒ KHOA HỌC

Đó là cái tít bài viết của nhà văn Nguyễn Quang Vinh bày tỏ nỗi bức xúc khi nghe tin Sở KHCN Thái Bình không cho ông nông dân trong tỉnh làm lò đốt rác phát điện. Xung quanh vụ việc này có nhiều báo đã đưa tin và bình luận. Để mọi người tiện xem xét, chúng tôi xin đăng lại một số bài đã đăng trên các báo. (NL)



Nông dân Thái Bình làm "nhà máy điện", cạnh tranh EVN
(Báo Đất Việt ngày 5/7/2014)
(Quan điểm) - Một người nông dân chính hiệu đã chế tạo thành công một lò đốt rác có khả năng phát điện đủ cho 20 hộ sử dụng thoải mái.
Hành trình để có chiếc máy phát điện kỳ diệu
Những ngày này, người dân huyện Thái Thụy (Thái Bình) vô cùng ngạc nhiên về việc một người nông dân đã hoàn thiện một chiếc máy phát điện có một không hai trên thế giới khi nguyên liệu để tạo ra điện lại chính từ rác.
Đó chính là ông Bùi Xuân Kiên, một người nông dân chính hiệu với dáng người cao gầy, khắc khổ. Anh cho biết chiếc máy phát điện, chính xác hơn là lò đốt phát điện của anh đã được thai nghén từ nhiều năm nay và chính thức thành công cách đây vài tháng.
Chia sẻ về người nông dân này, trưởng thôn Bùi Khắc Huệ đã hãnh diện: "Ông Kiên là niềm tự hào của chúng tôi, chiếc lò đốt rác phát điện của ông ấy đã hoạt động hiệu quả và với một chiếc lò như vậy hoạt động hết công suất có thể đáp ứng được điện cho 20 gia đình."
Ông Bùi Xuân Kiên mới chỉ học hết cấp hai trường làng, cả đời lam lũ với công việc đồng áng, với đủ thứ nghề vất vả của xã hội, tuy nhiên, trong lòng ông vẫn ấp ủ một đam mê cháy bỏng với nghiên cứu, sáng chế.
Bùi Khắc Kiên bên chiếc lò do anh tự chế tạo
Ông tâm sự, từ lâu đã ấp ủ kế hoạch tạo ra một chiếc máy làm ra điện, mà phải làm từ rác chứ không phải làm từ những nguyên liệu quý giá ngày càng cạn kiệt. Để thực hiện đam mê ấy, ông từ bỏ căn nhà khang trang trong làng, rời ra ở một căn nhà khoảng 20m2 ngoài chợ huyện.


Lý do để ông Kiên dọn ra gần chợ ở vì chỉ có chợ cũng là cái mỏ rác để ông có thể thoải mái kiếm được nguyên liệu để thử nghiệm. Ông tâm sự: "Tôi có 30 năm kinh nghiệm trong nghề nung, rèn. Đã từng tạo ra hàng nghìn cái lò nên tôi cũng ấp ủ từ những chiếc lò như vậy có thể làm ra được một năng lượng nào đó, và thế là tôi mày mò nghiên cứu chế tạo một dạng máy phát nhiệt điện."
Và tiếp đó, ông Kiên mất thêm 6 năm trời cùng với khoảng 100 triệu tập trung sáng chế... Cuối cùng "nhà máy điện" cũng thành hiện thực. Trong quá trình nghiên cứu, ông còn phải đi Thái Nguyên, Quảng Ninh, Lạng Sơn để nghiên cứu cơ chế hoạt động của các nhà máy nhiệt điện và mua sách về nhà tự học.
Ông Kiên quan tâm nhất đến những kiến thức về sự chuyển hóa nhiệt năng thành cơ năng, cơ năng thành điện năng. Và những kiến thức này ông có thể tìm được rất nhiều trong các cuốn giáo trình cho trình độ đại học.
Cho đến hiện tại, chiếc lò phát điện của ông Kiên đã có thể làm được 1kg rác sản xuất được 1,5kW điện, 1kg gỗ sẽ được 4-5kW điện. Chiếc máy này cho ra giá thành điện sẽ rẻ hơn 80% giá điện hiện hành. Để vận hình chiếc máy này cũng chỉ cần một vài người, hoặc thậm chí chỉ có mình ông Kiên.
"Công việc chính của người vận hành chỉ là phân loại rác, cho vào guồng, đảm bảo nhiệt độ lò luôn từ 1.600 độ C đến 2.000 độ C" - ông Kiên cho biết.