Trang

Thứ Ba, 12 tháng 3, 2013

Bọn giặc già, hãy xéo về đi!”



Bọn giặc già, hãy xéo về đi!”


viet-thuChúng ta được sinh ra trên cõi đời này đã là một đặc ân mà thượng đế ban cho. Cuộc đời lại vốn ngắn ngủi. Nếu người này, thế hệ này “sân siu” 1 năm là “ăn gian”, là “đánh cắp” của thế hệ sau 1 năm, “sân siu” 10 năm là “ăn gian”, “đánh cắp” 10 năm.
Vì vậy, đừng lấy cớ “sân siu”, “ngoại lệ” để ăn cắp thời gian của thế hệ sau. Đừng để bọn trẻ chửi thầm chúng ta trong bụng: “Bọn giặc già, hãy xéo về đi”. 
Bức thư này không phải những người trẻ không viết được. Thậm chí là “nạn nhân”, họ viết còn hay hơn cái “lão già” Bùi Hoàng Tám này nhiều. Họ không dám viết bởi sợ bị qui chụp là hỗn láo, vô lễ với bậc cao niên… Thôi thì đành chấp bút giúp họ vậy.

THƠ VIẾT CHO CON


Nhân ngày sinh con trai lần thứ 14, xin post lên mấy tấm hình gia dinh ngày sinh và bài thơ viết ngày mới sinh con. Chúc con sinh nhật vui vẻ

THƠ VIẾT CHO CON

          Viết ngày sinh con trai Nguyễn Nam
                        tháng 3 năm 1999
 
Muộn mằn giờ mới sinh con
mẹ tin còn có trời tròn đất vuông
bố nhìn ra những con đường
ở sau phía những yêu thương mặt người

Khi con cất tiếng chào đời
từ muôn thuở đã có trời đất xanh
đất nuôi cây cỏ hiền lành
trời cao vô tận chẳng thành hư không

Và cây lúa vẫn trên đồng
dầm mưa dãi nắng cho bông lúa vàng
ngày mai con chớ quên làng
nơi ngàn năm đất họ hàng tổ tiên

Đừng khinh kẻ khó người hiền
cho dù cái ác đồng tiền lên ngôi
hư danh bèo bọt mà thôi
đời người thoáng chốc đời người dài lâu

Bố đi sương điểm mái đầu
chân trời góc bể nông sâu xa gần
sang hèn vinh nhục phù vinh
về rưng rưng được một lần ôm con

Ngàn đời máu vẫn mầu son
và trời đất vẫn vuông tròn hôm nay



Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013

THƠ VỀ NONG THÔN, NÔNG NGHIỆP, NÔNG DÂN


THƠ VỀ NONG THÔN, NÔNG NGHIỆP, NÔNG DÂN

          Hiện nay Đảng, Nhà nước đang chú trọng chính sách phát triển Nông thôn, nông nghiệp, nông dân. Cụ thể là chính sách phát triển nông thôn mới. Ở mọi địa phương, báo chí và văn học nghệ thuật đều phát động viết về Tam nông. Thường dân tôi từ trước tới nay hầu như chỉ làm thơ về đề tài này: Làng quê, đồng ruộng và người quê…
          Nhân dịp này xin post lên một số bài để hưởng ứng phong trào


NHỮNG BÀI THƠ VỀ LÀNG


Về làng
 
Dẫu đi cuối đất cùng trời
về làng ta vẫn là người nhà quê
vẫn màu cỏ mướt chân đê
tự thời chân đất nón mê đến giờ.

Đã qua trăm bến ngàn bờ
giờ về bến nước tuổi thơ vẫn đày
bao mùa mưa giật bão dây
cánh cò trắng muốt còn bay ngang đầu.

Trăm lần triết lý nông sâu
cũng không mua nổi một câu thật thà
mây tìm về phía trời xa
ta bơi ngược gió nhận ra đường làng.

PHAN THỊ BÍCH HẰNG CHIA SẺ VỀ SỰ KỲ BÍ CỦA NGƯỜI CÕI ÂM


PHAN THỊ BÍCH HẰNG CHIA SẺ VỀ SỰ KỲ BÍ CỦA NGƯỜI CÕI ÂM

Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng muốn viết cuốn sách về thế giới tâm linh thông qua những sự việc kỳ bí bà chứng kiến trong 23 năm qua.


Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng trong một chuyến đi tìm mộ liệt sĩ.
Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng trong một chuyến đi tìm mộ liệt sĩ.
Bà Phan Thị Bích Hằng chia sẻ về thế giới mà bà gọi là vô cùng từ bi, độ lượng, thật thà, không xảo trá:

"Không biết những vong linh ấy khi còn sống, họ là người thế nào nhưng khi về thế giới bên kia, họ đều khuyên con cháu trên trần phải từ bi, hỉ xả, năng làm việc thiện, tránh điều ác. Thế giới ấy có sự liên kết về huyết thống, dòng máu khăng khít lắm. Chỉ cần có một chút họ hàng thôi, sự gắn kết ấy đã chặt chẽ rồi. Tôi đặc biệt cảm kích cái nghĩa sâu nặng giằng níu, ràng buộc giữa các liệt sĩ với nhau. Vì tình cảm cứ giăng mắc, đan cài, khiến cho tôi nhiều khi đi tìm người này chưa được nhưng lại tìm thấy người khác. Người này được tìm thấy thì họ lập tức nhờ vả, nhắn nhủ tìm thêm những đồng đội khác.

Như lần đi tìm mộ liệt sĩ Phùng Văn Bành ở Mỹ Đức (Hà Nội), tôi gặp một liệt sĩ khác tên Long nhờ nhắn tìm gia đình ở Đa Sĩ. Cho tới khi tìm ra hài cốt liệt sĩ, gia đình mới được nghe kể câu chuyện ông đã lấy vợ trên đường đi kháng chiến như thế nào. Hồi đó, vì thương mến một cô y tá cùng đơn vị, lại chung lý tưởng trên đường ra mặt trận, hai người đã nên duyên.

Trên đường về quê báo cho gia đình thì ông Long hy sinh còn bà Liễu bị thương nặng nhưng qua khỏi. Sau này, bà sống ở tỉnh Hòa Bình. Gia đình liệt sĩ Long hoàn toàn bất ngờ, họ chưa bao giờ biết ông từng có vợ. Sau này họ cất công đi xác minh lại từ đơn vị và lên tỉnh Hòa Bình tìm lại bà Liễu thì sự thật sáng tỏ đúng là như thế".

Thứ Năm, 21 tháng 2, 2013

Lời bố dặn con trai trước khi lấy vợ


Lời bố dặn con trai trước khi lấy vợ



"Bố bảo lúc giận có thể cãi nhau nhưng đừng thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Cãi nhau không có nghĩa con dùng những lời lẽ xúc phạm dành cho người mà con sẽ đầu gối tay ấp cả cuộc đời. Cãi nhau có nghĩa là nói hết những gì trong lòng để hai vợ chồng hiểu, thông cảm cho nhau, xóa đi hết mỏi hiểu lầm. Bản thân con còn chẳng hiểu được con, thế nên đừng mong người khác phải hiểu khi con cứ giữ trong lòng.
Bố bảo cãi nhau với phụ nữ thì đừng có nói nhiều, chỉ cần nói vừa đủ. Độ khuếch tán âm thanh của đàn ông chẳng bao giờ bằng phụ nữ. Một người vợ chân chính sẽ đủ tinh tế để biết khi nào cần nói, lúc nào nên im lặng ngay cả trong khi nóng giận nhất.
Bố bảo nhìn vào chiếc giường là biết cuộc sống vợ chồng có hạnh phúc hay không. Dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, đừng mang chăn gối ra sofa ngủ, cũng đừng quay lưng vào người vợ của con. Hãy ôm cô ấy vào bờ vai và khuôn ngực nóng hổi của con. Tất cả sẽ qua đi, chỉ tình yêu còn lại.

Thứ Tư, 20 tháng 2, 2013

BAO GIỜ


BAO GIỜ

Nguyễn Long

Bao giờ làng ổn dân yên
miếng cơm manh áo lại hiền như không
đất làng chẳng có bão giông
lúa khoai no đủ nhà nông bốn mùa.

Bao giờ sáng chúa hiền vua
để cho thuận nắng hoà mưa đất trời
ruộng đồng hết cảnh thu hồi
làng không phiêu dạt dòng người ly hương.

Bao giờ hải đảo biên cương
không còn tranh chấp máu xương chất chồng
bốn bề dài rộng Biển Đông...
là non nước Việt chứ không của Tầu

Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2013

Tao Đàn cóc nhái ngày xuân


Tao Đàn cóc nhái ngày xuân



Ở vương quốc Đầm Lầy, gần như ai cũng biết làm thơ. Nòng nọc làm thơ kiểu… cụt đuôi, nhái bén làm thơ kiểu… lúc xanh lúc vàng do màu da quy định, cóc cọt làm thơ kiểu… ọt ọt do tiếng kêu v.v.. Chính vì nhà nhà làm thơ, người người mần thơ với một lực lượng hùng hậu được trang bị “thơ tận răng” như thế, Đầm Lầy xứng đáng là cường quốc thơ chứ còn gì nữa?! Một số vị giáo sư cóc, tiến sĩ nhái, nhà phê bình ễnh ương ăn lương của vương quốc còn viện dẫn về truyền thống thơ ca qua mấy mùa mưa của Đầm Lầy trong các cuộc hội thảo thơ, hội nghị ca. Dù nước trong đầm lầy lúc đầy lúc cạn nhưng thơ ở vương quốc này chưa bao giờ vơi. Toàn là những lý do “chân chính đáng” để Đầm Lầy trở thành cường quốc thơ ca thế giới.