Trang

Thứ Sáu, 4 tháng 7, 2014

TỔ QUỐC
Thơ của PHẠN XUÂN TRƯỜNG

... “Có phải bây giờ anh mang đánh đĩ cả lòng tin”
Việt Phương

1.
Bốn nghìn năm bao bài học nhớ đời
Câu chuyện nỏ thần mới nguyên như cũ
Vua cả tin - dân nhầm minh chủ
Nay răng cắn môi, đồng chí hoá kẻ thù
Chó sói đã gửi ba chân vào hang thỏ (1)
Thì chuyện gì sẽ phải xảy ra

Đồng chí ư! Tin đến ngây thơ
Sau nụ hôn má đầy nấm độc (2)
Đã là rắn chẳng con nào không có nọc
Lời nhân sâm gan ruột tẩm nhân ngôn
Khoác áo thầy tu dao giắt sau lưng
Ngực đồng chí ròng ròng máu rỏ
Bốn nghìn năm rồi bốn nghìn năm nữa
Chó sói đội lốt cừu vẫn chó sói, con ơi!
Sông Bạch Đằng vẫn ngầu máu tươi
Cọc Bạch Đằng vẫn còn nhọn hoắt
Sóng gầm lên gươm khua ngựa thét
Đến hôm nay vẫn chưa hết căm hờn
Ải Chi Lăng và Mục Nam Quan
Từng ngọn cỏ vẫn là chiến luỹ...

2.
Quên sao được những năm đánh Mỹ
Ngoại giao bóng bàn là bán luôn đồng chí
Ai cộng sản ai là con đĩ
Cùng tôn thờ chủ nghĩa Mác đấy thôi
Sài Gòn 1975 sắp kết thúc rồi
Ai thoả thuận với Dương Văn Minh nhằm thế chân giặc Mỹ
Ai cộng sản ai là con đĩ
Năm 79 ai đằng sau Khơ Me đỏ giật dây
Mẹ Việt Nam thương tích còn đầy
Hết nghĩa trang đất liền lại đến nghĩa trang ngoài biển
Rắn nằm lại sau năm 79
Nuôi mộng bá quyền góc chợ quẫy đuôi
Thuốc độc tẩm vào nho, táo, lê tươi
Thạch tín trộn vào sữa bột
Mộng bành trướng đang ngấm ngầm huỷ diệt một dân tộc
Điôxin cũng chửa là gì
Lê Chiêu Thống nghìn đời vết nhục còn ghi
Nay lừng lững quả bom bùn trên nóc nhà Đông Dương chưa nổ
Những khuôn mặt đời Đường lố nhố
Xó chợ, làng quê, len lỏi phố phường
Những ánh mắt gườm gườm
Vươn cánh tay của loài bạch tuộc
Lè chiếc lưỡi bò đòi nuốt biển Đông
Bốn nghìn năm dòng dõi Lạc Hồng
Còn một người không một lần khuất phục
Dẫu sống khổ còn hơn sướng nhục
Hoàng Sa là máu thịt của Việt Nam
Đất mẹ nghìn đời không hết gian nan
Vừa thoát khỏi gông cùm đế quốc
Lại gặp hoạ cộng sản Trung Quốc
Muốn non nước này trở về Giao Chỉ, Cửu Chân
Dòng dõi Lạc Hồng “thà làm quỷ nước Nam” (3)
Mặc các ngươi có tên lửa Thần Châu hay sân bay vũ trụ
Bố xin làm quả bom chờ nổ
Tan xác rồi không cần bằng Tổ Quốc Ghi Công.
Hồn nhập vào lá cỏ hoá mũi chông
Muôn lá lúa thành lưỡi gươm nhọn  hoắt
Một hòn sỏi cũng hoá thành viên đạn
Bắn vào tim những cộng sản làm càn (4)
Bốn tốt ư! Mười sáu chữ vàng
63 người lính ở Gạc Ma không chết vì Giặc Mỹ
Lại hy sinh từ họng súng người đồng chí Trung Hoa
Con ơi!
Nếu tin rằng gái điếm biết ăn năn và lời thề thằng nghiện
Thì con sẽ hiểu thế nào là tráo trở và bắt cá hai tay
Mèo trắng, mèo đen uống máu để say
Rắp tâm đẩy dân tộc này xuống dưới hầm tai vạ (5)
Tâm địa ấy không thế thì mới lạ.



3.
Buồn cho những người dán tem nhãn thơ văn
Vỗ ngực làm “sỹ phu” thời hiện đại
Tốn giấy mực làm thơ khóc chuyện tình ngang trái
Sếch rẻ tiền tung hô hậu hiện đại
Kẻ bất tài lời lẽ con buôn
Đòn hội đồng hùa nhau cắn đồng nghiệp
Nơi chiếu rượu từng say be bét
Chém gió vung tay đe hất đổ cả Thiên đường
Cái danh hão không có tên xét thưởng
Mà xâu xé nhau không tiếc chữ tiếc lời
Đất Mẹ đau thương biển Đông sục sôi
Không cấm khẩu chỉ miệng câm như hến
Sướt mướt làm thơ khóc đò không bến
Mặc đồng chí đang gặm dần từng tấc núi thước sông
Cả một Hoàng Sa là máu thịt của cha ông
Con của Mẹ giữa trùng khơi sóng gió
Một hạt cát Hoàng Sa đang vùi trong đau khổ
Kẻ cướp nhầm là nối khố
Bốn nghìn năm mà vẫn không tỉnh ngộ
Thế kỷ 21 rồi không chọn được bạn mà chơi
Quyền lợi nhóm lớn hơn trời
Tim trong sáng nhìn xuyên bóng tối
Ai thủy chung và ai phản bội
Bố là thằng ngu đi giữa cuộc đời
Chẳng dám hơn ai về lòng yêu nước
Trước kẻ thù thơ không làm gì được
Bố sẵn sàng làm quả bom chờ nổ: Con ơi!

Thứ Sáu, 6 tháng 6, 2014

Ly kỳ chuyện Cao Biền trấn yểm long mạch đế vương ở Việt Nam


               Lịch  sử vốn đã có rất nhiều điểm mơ hồ. Lịch sử về tâm linh lại càng mơ hồ hơn. Ai rõ thực hư chuyện từ hơn một ngàn năm trước. Nhưng người ta có thể tin bằng những gì mà người ta phán đoán, hiẻu biết và cảm nhận được.
Nhân đọc được bài viết này của học giả Phạm Lưu Vũ trên trannhuong.com. Thấy hay nên đem dán vào đây đẻ khi cần đọc lại (N.L)
 (tạp bút)
Ai cũng biết và công nhận Cao Biền đời nhà Đường là một nhà đại phong thủy, cổ kim hiếm có. Nhưng ít người biết Cao Bin còn là một người tu tiên đắc đạo ở quả vị tương đối cao (có lẽ phải tương đương quả vị A La Hán). Tiếc rằng không phải Chánh đạo, mà là ngoại đạo.
(Dã?) sử của ta vẫn coi ông là kẻ đã đóng cọc, yểm bùa ở sông Tô Lịch nhằm trấn yểm (phá hủy) Đại can long (long mạch đế vương) ở chốn này.
Chân lý phong thủy nhận định một cách rõ ràng rằng Đại can long là một yếu tố tiên quyết để có thể lập quốc, hình thành 1 quốc gia. Nơi nào có Đại can long thì nơi đó mới có thể lập thành một nước, bất kể diện tích nó rộng hay hẹp, dân số nó nhiều hay ít, bao gồm một hay nhiều chủng tộc... (Xingapore, Mĩ… là những thí dụ). Không có Đại can long thì dù rộng lớn, đông dân, chủng tộc lâu đời, thuần khiết… đến mấy cũng mãi mãi chỉ là “vùng lãnh thổ” mà thôi.
Trong bài “Thăng Long lược phong thủy kí” trước đây, tôi đã chỉ ra ở Trung Quốc có tới 3 Đại can long
Có nhiều Đại can long cũng chưa hẳn đã là điều hay, bởi như thế thường hay bị nội chiến, chia cắt (Trung Quốc, Triều Tiên là những thí dụ).
Trở lại chuyện Cao Biền. Có thực việc làm của ông nhằm phá hủy long mạch?

Thứ Sáu, 18 tháng 4, 2014

THÊM MỘT BÀI GIỚI THIỆU THƠ THƯỜNG DÂN

Tháng 4/2014 vừa qua, trang web của Hội Nhà văn Hải Phòng giới thiệu lại về bài thơ Thường dân được giải nhất cuộc thi thơ lục bát của Văn nghệ trẻ tổ chức năm 2003 và kèm theo lời giới thiệu về vấn đề mà một vài người cho rằng bài thơ có liên qua đến "vấn đề chính trị". Do vậy xin đăng lại bài này đẻ làm tư liệu. N.L


Bài thơ “Thường dân” giải nhất báo Văn nghệ trẻ 2003

Trong cuộc thi thơ lục bát năm 2003 có bốn vạn bài thơ dự thi. Một dân thường tên là Nguyễn Long ở tỉnh Thái Bình dự thi bài Thường dân và được trao giải nhất. Khi bài thơ “Thường dân” của ông được trao giải nhất báo Văn nghệ trẻ, nhà thơ Nguyễn Bùi Vợi, thành viên ban giám khảo cuộc thi có lời bình: “Bài thơ nói những điều ai cũng thấy, cũng biết mà không biết nói thế nào cho thành thơ và... không sai chính trị”. Theo ông, thường dân làm thế nào để nói về nỗi khổ của mình mà không sai chính trị? Nhà thơ Nguyễn Long đã trả lời:  Tôi nghĩ chỉ có những lời nói cũng như những việc làm chống lại Nhà nước, chống lại quyền lợi của dân tộc thì mới gọi là sai chính trị, chứ nếu dân còn đói, còn khổ, cuộc sống còn những bất công... mà nói đúng như vậy thì không thể gọi là sai chính trị.

vanhaiphong.com trân trọng giới thiệu


Nguyễn Long

Thường dân

Đông thì chật, ít thì thưa

Chẳng bao giờ thấy dư thừa thường dân

Quanh năm chân đất đầu trần

Tác tao sau những vũ vần bão giông.

Khi là cây mác cây chông

Khi thành biển cả, khi không là gì

Thấp cao đâu có làm chi

Cỏ ngàn năm vẫn xanh rì cỏ thôi.

Ăn của đất, uống của trời

Dốc lòng cởi dạ cho người mình tin

Ồn ào mà vẫn lặng im

Mặc ai mua bán nổi chìm thiệt hơn.

Chỉ mong ấm áo no cơm

Chắt chiu dành dụm thảo thơm ngọt lành

Hoà vào trời đất mà xanh

Vô tư mấy kiếp mới thành thường dân.

Chủ Nhật, 9 tháng 3, 2014

Tại sao ta cần phải sợ vợ?

Sưu tầm nhân ngày 8/3

1. 
Vợ là ai?

- Vừa sinh ra, họ đuợc xếp ngay vào "phái đẹp", chẳng cần chờ ban giám khảo thi hoa hậu cân đo, săm soi gì hết, rõ sướng ! Họ khoái sắm đồ đẹp, thích đi mỹ viện, sửa đi, sửa lại, độn cái này vô, lấy cái kia ra cũng đuợc cho qua, bởi họ là phái đẹp. Còn đàn ông mà làm như vậy dư luận lại chộn rộn : rõ là đồ pêđê, bóng, lại cái …


- Thử hỏi ở phòng khám béo phì có bao nhiêu bà, bao nhiêu cô bụng to cỡ "thùng nước lèo", hông bự cỡ "võ sĩ sumô". Ấy vậy mà nếu đàn ông bụng to đi chữa mập thì bị các bà, các cô nhòm nhòm, ngó ngó rồi ghé vào tai nhau : "Bụng bia, uống cho lắm vào ! Lại còn lười chảy mỡ !".

Đông Tây Nam Nữ

Phạm Thị Hoài

Viết cho Ngày Phụ nữ
1.
Không có gì thể hiện sự khinh bỉ đàn bà sâu sắc như tệ sùng bái gái trinh của đàn ông một số nước châu Á, đặc biệt là Việt Nam và Trung Quốc. Ngẫm nghĩ về việc săn trinh những cô gái trẻ để lấy đỏ trong làm ăn, tôi từng sa vào những thắc mắc: Trinh tiết đàn bà giúp được gì chobusiness? Tăng nguồn đầu tư chăng? Phá trinh một em xong thì trúng tuyển công chức chăng?


 Mấy em gộp lại thì đủ trúng thầu một cầu vượt? Hay tổng thể và hoành tráng hơn, bao nhiêu cái trinh hùn vào thì giúp được một đại gia khám phá triết lí mở đường cho kinh doanh thành đạt, kiểu “nền dân chủ cà phê” chẳng hạn?
Đương nhiên không có câu trả lời khả dĩ nào mà không xúc phạm đến lí trí bình thường. Nên một thời gian dài tôi lí giải hiện tượng này theo hướng những tín điều u minh, về bản chất hoàn toàn giống việc tranh đoạt ấn Đền Trần, cướp hoa tre Hội Gióng. Cửa Phật, cửa Thánh, cửa Mẫu, hay cửa mình của chị em đều là chỗ để đặt niềm tin vào tài lộc do các thế lực siêu nhiên ban phát theo quota. Nhưng nếu đã thế thì vì sao các đấng mày râu không đeo cái chiến lợi phẩm trinh nữ ấy như bùa hộ mệnh ở cổ? Sao không dâng lên bàn thờ?

Một chút tình cho quê hương

Mình đã sống 10 năm ở Đức, hiểu và kính trọng nền văn hóa cũng như văn minh công nghiệp của một dân tộc thượng đẳng, nên xin đăng lại bài viết này từ quechoablog.

Nhận được mẩu tin thông báo ngắn trên tờ Tostedter Anzeiger (báo địa phương của Đức) về cuộc Hội thảo nhân kỷ niệm 35 chiến tranh biên giới Việt – Trung do một số chính trị gia của SPD chủ trì, vài anh chị em Người Việt quan tâm tới sự kiện đã tới tham dự. Thú thật trước khi đi, có anh em còn không khỏi băn khoăn:


Lạ thật cho mấy thằng Người Đức này. Chuyện đau lòng của Người Việt Nam mà người ta còn chẳng thèm quan tâm. Đằng này còn mở hội thảo để xem nỗi đau đớn của chiến tranh bị xâm lược đến nhường nào. Đúng là “tư bản giẫy chết”…

Đó là thổ lộ từ đáy lòng của anh bạn thân của tôi trên “Phây” cá nhân của mình như thế.

Sáng thứ Bẩy tuần trước, mới bảnh mắt ra chưa cà phê cà pháo gì, có chú hàng xóm gọi điện sang hỏi: bên nhà anh còn đầu Video VHS không?

Trả lời:
Bây giờ mèng nhất cũng là DVD, ai còn dùng cái đồ cổ ấy làm gì?

Thứ Bảy, 1 tháng 3, 2014

QUẦN THỂ NGỰA ĐÁ Ở THÁI BÌNH

Một quần thể tượng voiđá, ngựa đá, tượng những người lính bằng đá xếp thành hai hàng dọc trong ngôiđền thờ ở giữa tỉnh lúa Thái Bình là một điều kỳ lạ ít người biết đến.
Bởi lẽ, Thái Bình là tỉnhduy nhất không có núi đá nên sự có mặt của những pho tượng đá khổng lồ nặng hàngtấn đã tồn tại tại đây hàng trăm năm; cách thức đục đẽo, lối chạm khắc khéo léo,tinh vi… của những pho tượng này có thể so sánh với hàng tượng đá tại lăng vuaMinh Mạng trong Đại nội Huế…
Hơn cả, xung quanh quần thểtượng voi đá, ngựa đá này là những huyền thoại đầy bí ẩn!