PHẠM XUÂN NGUYÊN
Nửa đầu tháng 8/2012 có hai vụ việc về thơ.
Vụ
thứ nhất là tập Thi vân Yên Tử của Hoàng Quang Thuận. Đó là một tập thơ
bình thường, có thể nói là tầm thường nữa. Ai thăm chùa vãn cảnh có
hứng sinh tình có thể viết thơ ghi lại cho mình, thơ viết về chùa tất có
địa danh phong cảnh chùa, có ngôn ngữ chùa, nhưng chỉ ghi vào mấy cái
tên, mấy từ ngữ mà bảo thơ đó là có đạo, có thiền thì lại nhầm lớn, sai
nặng. Mà còn phải xem đó có phải là thơ, hay chỉ là những câu văn vần
ghép lại, nhất là khi người viết muốn in thành tập và phổ biến. Còn như
người viết tự cho là mình được thần nhập thì là chuyện huếnh hoáng của
cá nhân, nói ra chẳng bõ làm trò cười cho con trẻ. Cốt là văn bản thơ,
là văn tự in ra trên giấy. Mà đọc vào đó thì tôi nói rồi, Thi vân Yên Tử
là tập thơ, đành phải gọi vậy, đến mức tầm thường, tán chuyện chùa
chiền lung tung, lăng nhăng. Cách đây vài ba năm, Hoàng Quang Thuận đã
bắt trường đại học Quảng Bình hội thảo rùm beng về tập này. Một giảng
viên gọi điện cho tôi hỏi thực chất thứ thơ đó, tôi bảo tầm phào, ở Hà
Nội không ai nghe biết. Vậy cớ gì những nhà thơ biết làm thơ biết đọc
thơ biết thẩm thơ ở một hội chuyên môn thơ văn của cả nước lại khen ngất
trời, lại hội thảo ầm ĩ? Tôi chịu không biết những lý do ẩn đằng sau vụ
này. Khi vụ việc xảy ra nhiều báo hỏi tôi, tôi bảo không muốn dây vào
cái chuyện lố bịch. Tôi chỉ thấy sự đọc thơ thoát ly văn bản, bất chấp
văn bản để nói lấy được, khen lấy được như vậy là một sự nhảm nhí, nhố
nhăng. Và tôi gọi đó là cơn mê lú tập thể.




