Trang

Thứ Sáu, 13 tháng 4, 2012

HOP


HỌP

Tản văn của TRẦN THÔN (TQ),
 VŨ CÔNG HOAN dịch

          Chuyện họp hành có thể kể đến hết đêm, có thể soạn một cuốn Từ hải. HỌP là một từ cao siêu, những việc gì không làm được, cứ họp là xong. Ví dụ đi chơi đâu đó, rất khó có tiền, cứ họp là có. Họp bao giờ cũng nghiêm túc, có ý nghĩa chính trị, thúc đẩy sản xuất, đoàn kết đồng chí, rất vất vả lại rất nghèo nàn trong sạch, có chút ít mùi vị thượng tầng kiến trúc. Cho nên từ HỌP có tần số sử dụng rất cao.
          Người ta cho dù ở rất chật chội chen chúc, song hội trường thì bao giờ cũng xây rất rộng. Mỗi đơn vị đều họp, đường dây nào cũng họp, họp theo giới tính, họp theo nghề nghiệp, họp theo lứa tuổi, họp theo cấp, họp theo thành tựu, họp theo tội ác, họp đại biểu, họp toàn thể, họp mặt đối mặt, họp lưng tựa vào lưng, họp trong nhà, họp ngoài trời, họp trên biển, trên không trung, trên mặt đất, họp mở rộng, họp diện hẹp... Không người nào không họp, không chỗ nào, lúc nào không họp.

Thứ Ba, 10 tháng 4, 2012

DOC TAP THO CHUOC YEU CUA NGUYEN THI THU NGUYET


Mái chèo gẫy, lấy câu thơ buộc lại … (Đọc tập thơ “Chuộc yêu” của Thu Nguyệt - Nhà xuất bản Hội Nhà văn 2011)
Người đàn bà làm thơ đau khổ suốt cuộc đời đi tìm một tình yêu đích thực, chỉ mong “được sống chính là mình dù chỉ phút giây thôi” nên đã yêu, đã tin bằng cả trái tim mê đắm, nồng nàn… Vậy mà hạnh phúc đã từ chối chị… Không có ai viết về mình như Thu Nguyệt ở những năm  tóc chị đã ngả màu: Em như chiếc áo thay ra/ Chiếc áo thơ ngây ngày nào đã rã/ Một mái chèo bơi ngang sông Cả/ Một cánh buồm tơi tả hoàng hôn.

Thu Nguyet va NT Vo Ba Cuong
Người đàn bà nửa cuộc đời đã đi ngược chiều gió thổi, một mình nuôi hai con khôn lớn, chống chọi lại bão tố cuộc đời: Em chèo ngược sông/ Mái chèo gẫy, lấy câu thơ buộc lại/ Phía trước không ai vẫy/ Sau lưng chẳng thấy bờ/ Sóng ào ào vùi dập và mưa/ Mái tóc đã ngả màu chiều, ướt sũng
Và chị nhận ra một điều, may mà còn có thơ giúp chị gượng dậy và tranh đấu trong cuộc đời đầy xáo trộn, bất trắc này: Em tuốt nỗi buồn và đắng cay thành sợi chỉ/ Vá víu đời mình bằng những câu thơ/ Rót chén đau thương, cạn ly rượu đắng/ May mà còn có thơ em bấu víu không chìm.

Đọc đến đây, chợt tôi nhớ đến bài thơ “Chị tôi” của Đoàn Thị Tảo (được nhạc sĩ Trọng Đài phổ nhạc) có câu: Ngày chị sinh/ Trời cho làm thơ/ (…) Tình riêng bỏ chợ/ Tình người đa đoan

Thứ Hai, 2 tháng 4, 2012

LÀNG AN ĐỂ


NGUYỄN LONG

Tôi sinh ra và lớn lên ở làng An Để, xã Hiệp Hoà, huyện Vũ Thư, Thái Bình, một làng thuần nông, đồng chiêm trũng. Tuổi thơ của tôi cũng như mọi đứa trẻ lớn lên ở làng, việc học hành là phụ còn quanh năm phải lo chăn trâu, cắt cỏ, bốc bùn. Khi biết cầm cái cuốc là phải theo người lớn đi làm ruộng. Thời hợp tác xã, những người  khoẻ mạnh, mỗi công đi làm được tính 12 điểm, người bình thường được 10 điểm, bọn trẻ con lớn 15, 16 tuổi được 8 điểm còn những đứa 11, 12 tuổi mỗi ngày được tính nửa công... Những làng xã bên cạnh đều có nghề phụ kiếm sống. Nổi tiếng thì có tương làng Búng, thúng làng Giai, bánh đúc, đậu phụ là nòi Thanh Hương. Hay tương Phương Tảo, hàng xáo làng Lạng... Riêng dân làng tôi quanh năm chỉ biết cày cuốc chứ cũng chẳng biết đi gắp cứt chó, nhặt phân trâu về bón khoai bón lúa như một số làng thuần nông khác. Khi muốn bòn đồng tiền, dân làng chỉ biết bán thóc, hết thóc thì bán gio bếp, bán rạ... Cuộc sống lam lũ nghèo túng như thế nên không mấy aiquan tâm đến lịch sử làng mình. Kể cả những người được học hành lên cao, sau này đi ra ngoài làm cán bộ, quan chức.
Tôi cũng đã đi nhiều nơi và đọc được nhiều sách vở các loại. Nhưng chỉ đến tuổi tri thiên mệnh, về công tác và sinh sống ở tỉnh nhà, đọc được cuốn Nhận diện văn hoá làng của nhà nghiên cứu dân gian Nguyễn Thanh, nguyên là giám đốc Sở Văn hoá Thái Bình, tôi mới biết cái làng An Để nghèo khó của tôi từ thuở xa xưa đã từng sinh ra những vương hầu khanh tướng, là vùng đất cổ văn hiến của vùng châu thổ sông Hồng. Năm 2004 tôi đã viết bài Làng An Để giới thiệu trên mục Những làng Việt Nam nổi tiếng của báo Văn nghệ. Một người làng là ông Đào Thanh Cảnh, lúc đó làm trưởng phòng ở Sở Giáo dục tỉnh gặp tôi bảo: Anh mới đọc bài chú viết trên báo, thì ra lịch sử làng mình cũng rạng rỡ đấy nhỉ. Hoá ra ông cũng như tôi và nhiều người khác, cả đời sống ở làng mà không biết về làng.
Nhân dịp năm ấy làng vừa mới dựng được cái hội trường mới nhờ bán đất mặt đường ở ngã tư An Để nên được trên trích lại cho 60 triệu. Tôi mua mấy tờ báo có đăng bài trên đem về uỷ ban tặng cho máy cán bộ xã. Tôi còn gặp trực tiếp trưởng thôn, bảo ông cho trương bài báo lên hội trường thôn để mọi người đọc và biết. Nhưng sau đó tôi về quê mấy lần không thấy tờ báo đâu cả và cũng chẳng ai nhắc tới nữa. Và tôi tin rằng tới hôm nay cũng chẳng mấy ông cán bộ ở xã, ở huyện quan tâm tới lịch sử làng An Để chứ người dân làng lại càng ít người biết. Do vậy tôi đưa bài viết trên lên đây để ai cần thì tìm đọc.

Thứ Tư, 21 tháng 3, 2012

THO NGUYEN KHOI


THƠ NGUYỄN KHÔI

nguyenlong. thuongdan nhận được hai bài thơ của tác giả Nguyễn Khôi ở Đình Bảng Bắc Ninh viết về nông dân, trong đó một bài có lời bình của nhà thơ Nguyễn Thanh Kim xin đưa lên để ai gặp thì đọc cho vui



NÔNG DÂN - 2011

  "Ai bảo Nông Dân không tư tưởng ?"
                  - Thơ Ng.S.Đ.

   Một thời khí thế hát ca
Đội "Quân chủ lực" xông ra chiến trường
   Vợ con được ruộng, được nương
Trời long đất lở (1)...Thiên đường là đây .

Thứ Tư, 14 tháng 3, 2012


NHÀ VĂN BÀN CHUYỆN THẾ SỰ


Bàn chuyện thời sự với nhà văn Hoàng Quốc Hải
Nhà văn Nhật Tuấn thực hiện


 Đã 24 năm trôi qua kể từ ngày 14-3-1988, 64 người con của mẹ Âu Cơ đã ngã xuống Gạc Ma để bảo vệ đất nước. Nhân dịp này nhà văn Nhật Tuấn đã có cuộc trao đổi cùng nhà văn Hoàng Quốc Hải, xin giới thiệu cùng bạn đọc để nhắc nhở chúng ta đừng quên những người con ưu tú đã tan vào xanh thẳm đại dương vì chính chúng ta !


                  Thưa anh Hoàng Quốc Hải, vừa qua trong diễn văn khai mạc ”Hội nghị cán bộ toàn quốc quán triệt, triển khai thực hiện nghị quyết T.Ư 4” ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng có nói “Đảng cộng sản Trung Quốc …trong những lần trao đổi với chúng ta, bạn thường nhấn mạnh không để bị “Tây hóa”, “tha hóa”, “thoái hóa”.
                   Tuy nhiên các ông tổ cộng sản đều là “mắt xanh mũi lõ”. Vậy phải chăng Trung Quốc xúi Việt nam xa rời chủ nghĩa Mác-Lê- nin?
                    Thưa anh Nhật Tuấn, đầu năm nhẽ ra phải nói chuyện du xuân thì anh lại gợi chuyện thời sự. Thật ra nói chơi với nhau cho vui thôi, chứ cái chủ đề này thì ai còn lạ gì đâu.

Thứ Sáu, 9 tháng 3, 2012


VĂN NGHỆ SỸ HẢI PHÒNG VỚI VỤ TIÊN LÃNG

NGUYỄN LONG

          Vụ việc cưỡng chế đất ở Cống Rộc xã Vinh Quang huyện Tiên Lãng (Hải Phòng) với tiếng đạn hoa cải chống trả của hai anh em nông dân Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Quý đã làm chấn động cả nước và lan rộng ra cả thế giới. Có lẽ rất lâu rồi mới có một sự kiện được giới truyền thông công khai đưa tin rầm rộ hàng, ngày hàng giờ và được nhiều người quan tâm theo dõi cũng như viết bài phản ánh, tham gia bình luận đến thế. Chỉ riêng nhà văn, nhà báo Nguyễn Quang Vinh trong gần hai tháng ăn nằm ở Tiên Lãng đã viết gần 100 bài báo và một phóng sự dài hơi hơn 30 kỳ về một vụ việc này. Bây giờ cứ vào mạng Google, tìm khoá Tiên lãng thì cho ngay hơn 9 triệu kết quả trong 0,18 giây. Còn khoá Đoàn Văn Vươn thì có ngay gần 5 triệu kết quả trong vòng 0,1 giây. Mà không phải chỉ có giới báo chí và nhân dân quan tâm, rất nhiều các quan chức, các chí sỹ có tên tuổi, những người có lương tâm, yêu công lý, ủng hộ sự thật và lẽ công bằng đều đã lên tiếng. Từ cựu chủ tịch nước Lê Đức Anh, cựu Phó thủ tướng Vũ Khoan, các bộ trưởng, thứ trưởng, tướng lĩnh công an, quân đội  văn nghệ sỹ ở khắp mọi miền đến rất nhiều trí sỹ sống ở ngoài nước... Vậy mà sự kiện sảy ra ở quê hương sau hơn một tháng trời, giới văn nghệ sỹ Hải Phòng vẫn biểu lộ một sự im lặng khác thường, khác hẳn với giới báo chí của địa phương.

Thứ Sáu, 2 tháng 3, 2012

THE NAO LA NUOC MY



Sự Đáng Sợ Của Nước Mỹ ?

LƯU Á CHÂU ( Trung Quốc)
(Đây là phần lược dịch bài nói của ông Lưu Á Châu, hiện đang là Chủ nhiệm chính trị bộ đội Không quân của Quân khu Bắc Kinh.)
Trong quá khứ, vì để giúp Trung Quốc thoát khỏi ách thống trị thực dân mà Mỹ đánh bại Nhật, họ có cống hiến lớn đối với tiến bộ văn minh của xã hội Trung Quốc.
Hai nước Trung Quốc- Mỹ không có xung đột lợi ích căn bản. Ngày nay, do lợi ích của Mỹ rải khắp toàn cầu nên 2 nước có xung đột. Nhưng chúng ta vẫn phải dùng tấm lòng đạo đức để bình xét sự vật chứ không thể kích động. Tôi từng nói rằng đối với Nhật, một nước từng tàn sát mấy chục triệu đồng bào ta, mà chúng ta thường xuyên nói 2 nước “phải đời đời kiếp kiếp hữu hảo với nhau”. Thế thì chúng ta có lý do nào để căm ghét nhân dân Mỹ từng giúp ta đánh bại Nhật?